Biết Cách Nghe & Khi Nói (thơ)

10/01/202109:17(Xem: 16060)
Biết Cách Nghe & Khi Nói (thơ)

ai ngu-2
Biết Cách Nghe

Tác giả: Tường Vân

Phải kiên nhẫn biết lắng nghe người nói

Dù không hay không lợi ích cho mình

Cũng không sao cứ cười mỉm làm thinh

Còn nghe được là một điều hạnh phúc

 

Làm biển rộng khi cần cho người trút

Biển bao la nhiều thứ có nghĩa gì

Hạnh lắng nghe tâm vô lượng từ bi

Nghe tất cả nhưng tai không bị chướng

 

Nghe nặng nhẹ khen chê từ nhiều hướng

Nghe hồng nhan bạc phận của các nàng

Nghe thở than tình sử cuộc đời chàng

Nghe lãng tử giang hồ nhưng bất động

 

Nghe nơi chính mình từng hơi thở sống

Nghe điều hay ý đẹp nghĩa thâm sâu

Nghe kệ kinh chánh pháp Phật nhiệm mầu

Nghe có chánh niệm tâm luôn tỉnh thức.





ai ngu

Khi nói

Tác giả: Tường Vân

 

Lời hay sao không nói

Giả dối để làm chi

Đừng tưởng như mây khói

Người nghe khó quên đi

 

Khi nói nhớ nhân quả

Không thích thì đừng gieo

Đã vay sẽ có trả

Oan trái luôn đi theo

 

Đâu cần dùng lời nặng

Để đối sử với nhau

Bình thường đừng cây đắng

Lời ác khó qua mau

 

Cần nhu hòa chân thật

Đừng như mật chết ruồi

Từ tâm đừng tổn thất

Lời nói có đầu đuôi

 

Chánh niệm khi nói chuyện

Cứ từ tốn trả lời

Phải nhớ luôn hiền thiện

Tỉnh thức nói hợp thời.




***

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2020(Xem: 12558)
Thầy ơi Con đã nghe từ xa xưa Tiếng gọi của Tăng đoàn Từng bước chân nhẹ bước vào làng Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương Với tất cả tình thương Đời hóa độ! Trong từng hơi thở của Quê Hương Của tình thương! Chân chậm bước, Thong thả, nhịp nhàng Bình bát trong tay Hóa thân đời nhân thế Bát cơm người hoá độ
27/08/2020(Xem: 14638)
Ngài là một vị thiền sư Chỉ còn một mắt, bị hư một rồi Nhưng ngài giác ngộ rạng ngời Dạy hàng đệ tử ở nơi chùa này.
27/08/2020(Xem: 15338)
Tiếng Lòng ẩn trú Vu Lan, Tình Cha Mẹ Dạy, muôn Ngàn trí nhiên, Y vàng cài đóa Hồng nguyên, Tình người còn mãi, Hiếu hiền mẹ cha.
26/08/2020(Xem: 11025)
Hôm nay con về Vào mùa an cư kiết hạ Con đã nghe rồi Cỏ cây rộn rã tiếng cười vui Đón con về Mùa Vu Lan báo hiếu Ngẩn lên nhìn Đức Phật Nghe lòng cảm xúc, tiếng gọi từ ngàn xưa Hôm nay con về Sư Phụ còn đây ngày tháng đó Áo nâu gầy lòng mở rộng thương yêu
25/08/2020(Xem: 14262)
Vịnh Cảnh Chùa Long Tuyền Long Tuyền chùa cổ thật trang nghiêm Các tháp cao ngời tỏa đạo huyền Vắng lặng vườn hoa cây nói pháp An bình cảnh trí suối khơi thiền Tiếng thanh chim hót vơi tham dục Lá biếc mai khoe lắng não phiền Thất Bảo, Quan Âm đều thắng cảnh Mỗi lần khách đến kết lành duyên.
24/08/2020(Xem: 10847)
Ngày ngày lễ Phật xong đến phần hồi hướng , Mẹ, Cha dù đang cảnh giới nơi nao ? Nguyện chút công đức này đền đáp công lao , Dưỡng dục nên người lại thêm biết Đạo ?
24/08/2020(Xem: 13272)
Tháng năm bước đời dong ruỗi Hay đâu mùa đã sang thu Trông về phương mây trắng nổi, Một chiều hoang tái tâm tư.
24/08/2020(Xem: 17453)
Rời quê cũ lênh đênh con sóng bạc Thầy ra đi theo tiếng vọng lên đường Sờn áo mỏng bao năm trên đảo nhỏ Giấc mơ nào cho mấy độ tha phương Đời tu sỹ trong gót hài muôn dặm Nhấc chân lên là siêu vượt bến bờ Thân giả tạm gá vào nơi cõi tạm Dạy bao người đến được chốn hương quê Rồi Quảng Đức bao năm trường giá lạnh TÂM ban đầu vẫn khắc khoải thời gian PHƯƠNG nào đến cho đoạn đường lây lất Vẫn chân tình trong tiếng vọng Lạc Bang Nguồn pháp nhũ là uyên NGUYÊN mấy độ Trãi bao thu gìn giữ TẠNG chơn thừa Gió vẫn lạnh nhưng lòng thầy không lạnh Để bao mùa ngồi gõ nhịp trong mưa Nam Mô A Di Đà Phật Melbourne cuối đông 2020 Đệ tử Đồng Thanh
24/08/2020(Xem: 12341)
Quảng Đức Già Lam Vịnh Kính tặng TT. Thích Tâm Phương, TT. Thích Nguyên Tạng Quảng Đức Già Lam rạng ánh quang Trang nghiêm thanh tịnh ngát sen vàng Tâm Phương viện chủ khai nguồn đạo Nguyên Tạng trú trì tiếp ánh đăng Phật tử năm châu đều ngưỡng mộ Tăng Ni bốn biển thảy ca dương Trang Nhà Quảng Đức thơm Hương Tích Tỏa rạng tình thân mọi nẻo đường...! California, 23-08-2020 Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)
24/08/2020(Xem: 19090)
Tay nâng bát cúng Quá Đường Mùi cơm Hương Tích muôn phương ngạt ngào Phật Tổ ngự ở trên cao Mắt nhìn từ ái, hào quang sáng ngời. (thơ của Phật tử Thanh Phi)