Tu Làm Sao An Lạc (thơ)

05/01/202120:32(Xem: 11487)
Tu Làm Sao An Lạc (thơ)
11--ht nhu dien

TU SAO AN LẠC?
Nam Mô A Di Đà Phật. Kính bạch Hòa Thượng,
Sáng nay có nhân duyên được nghe HT giảng đề tài:Tu Tập Làm Sao Để Được An Lạc
Con xin ghi lại đôi dòng kính dâng Hòa Thượng đọc cho vui.



Tu sao an lạc hỡi người?
Lời Hòa Thượng giảng: “Không rời Từ Bi”
Chúng sanh vì mãi mê si
Đắm trong ngũ dục nên đi lạc đường
Người tu cần phải kiên cường
Gian nan đối mặt chẳng thường thối tâm
quán sâu nhân quả chẳng lầm
Muôn sự đều dụng Từ tâm mở lòng
Nhìn người với mắt cảm thông
Ấy là thể hiện tấm lòng Từ Bi
Vô thường vô ngã tự tri
Quán Không các pháp xả ly não phiền
Dù người lòng dạ đảo điên
Xiển đề cũng thể hiển nhiên quả thành
Bởi vì Phật đã dạy rành
Muôn sự bất định đua tranh làm gì
Cho nên ta hãy kính vì
Giúp người hiểu rõ lý kinh đổi đời
Bao nhiêu dẫn chứng tuyệt vời
Từ Bi Hỷ Xả độ đời Thầy trao
Lời Thầy cảm động biết bao
Mua đồ chẳng cố lựa nào tốt tươi
Để cho người bán được cười
Tâm từ như vậy mười mươi mấy người?
Chúng con nguyện sẽ chẳng lười
Vâng lời Hòa Thượng chẳng rời ý kinh
Tu là nhìn lại chính mình
Niết Bàn hiển thị lộ trình an vui...


Nam Mô A Di Đà Phật
Melbourne 5/1/2021
Đệ Tử Thanh Phi



***

Bài liên quan:
Tu Làm Sao An Lạc (thơ) (Bài của Pt Thanh Phi)

Tu Làm Sao An Lạc (thơ) (Bài của Pt Huệ Hương)

Câu chuyện bên lề một bài Pháp  (bài của Pt Hoa Lan Thiện Giới)

Tản Mạn Xung Quanh Một Bài Pháp (Bài viết của Pt Trần Thị Nhật Hưng)

 



***


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2012(Xem: 18929)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 15385)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 18171)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25025)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13432)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14114)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14115)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18083)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19813)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24350)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang