Thăm Mẹ (thơ)

27/12/202004:29(Xem: 8577)
Thăm Mẹ (thơ)

tham Me
Thăm Mẹ
Những vần thơ con viết và dâng tặng 
những bà Mẹ trong viện dưỡng lão
Con vào thăm Má giữa ngày đông
Khẩu trang che mặt chẳng che lòng
Đàn chim chíu chít bên khung cửa
Ríu rít cười vui mặc gió đông
Má biết ngoài kia khắp nơi nơi
Thế giới này đây sắp rụng rời
Cô Vít năm nay tung hoành quá
Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi
Người người đối mặt khăn che mặt
Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười
Tết đến rồi đây Má biết không?
Năm nay cấm pháo không người tụ
Chỉ có cho nhau một tấm lòng
Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện
Thế giới rồi đây khỏi đảo điên
Diệt con vi rút qua mùa bệnh
Để thấy được nhau nở hoa cười
Đời người qua lắm bao năm nhỉ?
Người đã đi rồi để tiếng thơm
Con nhớ lời thương Thầy con dặn
Hãy nói cho nhau được những lời
Yêu thương, sầu, ghét của lòng tôi
Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc 
Non xanh nước biếc đã qua rồi!
Má nhìn qua cửa xem chim hót
Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng
Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ
Con cười ríu rít gọi " Má ơi!"
Tiếng con gọi Mẹ sao thương thế
Con còn có Má, Má trong con



vien duong lao

Nỗi niềm của Má

Mới ngày nào còn trẻ
Nay Má đã chín hai
Tuổi già lưng còm cõi
Thả gánh nặng bờ vai
Nhưng Má vẫn ưu hoài
Tuổi đời chóng phôi thai
Má ngồi đây tĩnh lặng
Mái nhà chung cô đơn
Đàn con Má tiếp nối
Sống đời sống đã qua
Của Má ngày nào đó
Giáng Sinh giờ đã xa
Con nào đâu có biết
Má ngậm ngùi xót xa
Thương cho Má tuổi già
Rồi một đời cũng qua!
Cầu mong cho con cháu
Hạnh phúc trong mái nhà
Đức Phật xưa từng dạy
"Trong biển khổ luân hồi
Sữa nào thay sữa Mẹ"
Má một đời xót xa!


vien duong lao 3

Giấc mơ của Má

Giáng Sinh về đến Má vẫn ngồi
Bên cạnh cây thông dáng đơn côi
Nhớ năm nào đó bên con cháu
Lặng lẽ ngồi đây má ngậm ngùi
Đã bao mùa lạnh qua rồi nhỉ?
Má chẳng còn ở mái nhà xưa?
Con cháu về chung vui tụ họp
Họ đã đi rồi má ngẩn ngơ!
Căn nhà chung má vẫn cứ chờ
Một mình một bóng thật bơ vơ
Năm nay cô vít tung hoành quá 
Ngăn cản cháu con má vẫn chờ
Con đến rồi đây trong giấc mơ 
Vội vã đưa tay má vội sờ
Con tôi sao thế sao che mặt? 
Mở mắt ra rồi chỉ giấc mơ!


Đức Quốc 20/12/2020
Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2014(Xem: 18351)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 15790)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15151)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 20774)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 22321)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 14806)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông
13/01/2014(Xem: 15001)
Tử sinh, sinh tử đôi bờ Nối bằng sợi tóc hững hờ.. gió đưa! Ngàn sau cho tới ngàn xưa Khi con mắt đói dây dưa cảnh trần Để lòng lạc lối phong vân Tàn tro, ngỡ kiếp giai nhân mặn mà.
13/01/2014(Xem: 19061)
Mỗi sáng tôi thức dậy, Ra thăm khu vườn tâm, Tưới cây và nhổ cỏ, Cho khu vườn tươi xanh.
13/01/2014(Xem: 18062)
Nếu Không Còn Ngày Mai Thích Tánh Tuệ Giả dụ ngày mai.. tôi bỏ tôi Dù bao mộng ước vẫn đầy vơi.. Tôi sẽ đi trong niềm thanh thản Hay ngoảnh nhìn sau.. lệ tiếc đời ?
06/01/2014(Xem: 19975)
Một tiếng vang sáng cả bầu trời u tối Tấm lòng chung làm rạng rỡ cả nhân thiên Nửa thế kỷ qua trong thăng trầm vinh nhục Đôi lời... mà bao thế hệ được bình yên !