Thăm Mẹ (thơ)

27/12/202004:29(Xem: 8300)
Thăm Mẹ (thơ)

tham Me
Thăm Mẹ
Những vần thơ con viết và dâng tặng 
những bà Mẹ trong viện dưỡng lão
Con vào thăm Má giữa ngày đông
Khẩu trang che mặt chẳng che lòng
Đàn chim chíu chít bên khung cửa
Ríu rít cười vui mặc gió đông
Má biết ngoài kia khắp nơi nơi
Thế giới này đây sắp rụng rời
Cô Vít năm nay tung hoành quá
Ngăn chặn đường đi khắp muôn nơi
Người người đối mặt khăn che mặt
Chẳng nhận ra nhau nở nụ cười
Tết đến rồi đây Má biết không?
Năm nay cấm pháo không người tụ
Chỉ có cho nhau một tấm lòng
Cùng nhau chung sức dâng lời nguyện
Thế giới rồi đây khỏi đảo điên
Diệt con vi rút qua mùa bệnh
Để thấy được nhau nở hoa cười
Đời người qua lắm bao năm nhỉ?
Người đã đi rồi để tiếng thơm
Con nhớ lời thương Thầy con dặn
Hãy nói cho nhau được những lời
Yêu thương, sầu, ghét của lòng tôi
Đừng đợi đi rồi ngồi thương tiếc 
Non xanh nước biếc đã qua rồi!
Má nhìn qua cửa xem chim hót
Tuyết cũng rơi rơi thấy ấm lòng
Má nhớ ngày xưa khi còn trẻ
Con cười ríu rít gọi " Má ơi!"
Tiếng con gọi Mẹ sao thương thế
Con còn có Má, Má trong con



vien duong lao

Nỗi niềm của Má

Mới ngày nào còn trẻ
Nay Má đã chín hai
Tuổi già lưng còm cõi
Thả gánh nặng bờ vai
Nhưng Má vẫn ưu hoài
Tuổi đời chóng phôi thai
Má ngồi đây tĩnh lặng
Mái nhà chung cô đơn
Đàn con Má tiếp nối
Sống đời sống đã qua
Của Má ngày nào đó
Giáng Sinh giờ đã xa
Con nào đâu có biết
Má ngậm ngùi xót xa
Thương cho Má tuổi già
Rồi một đời cũng qua!
Cầu mong cho con cháu
Hạnh phúc trong mái nhà
Đức Phật xưa từng dạy
"Trong biển khổ luân hồi
Sữa nào thay sữa Mẹ"
Má một đời xót xa!


vien duong lao 3

Giấc mơ của Má

Giáng Sinh về đến Má vẫn ngồi
Bên cạnh cây thông dáng đơn côi
Nhớ năm nào đó bên con cháu
Lặng lẽ ngồi đây má ngậm ngùi
Đã bao mùa lạnh qua rồi nhỉ?
Má chẳng còn ở mái nhà xưa?
Con cháu về chung vui tụ họp
Họ đã đi rồi má ngẩn ngơ!
Căn nhà chung má vẫn cứ chờ
Một mình một bóng thật bơ vơ
Năm nay cô vít tung hoành quá 
Ngăn cản cháu con má vẫn chờ
Con đến rồi đây trong giấc mơ 
Vội vã đưa tay má vội sờ
Con tôi sao thế sao che mặt? 
Mở mắt ra rồi chỉ giấc mơ!


Đức Quốc 20/12/2020
Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 6049)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 7179)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5442)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6567)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5292)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10474)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7092)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5027)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7094)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 5717)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!