Lá rụng chiều Thu (thơ)

22/12/202005:41(Xem: 11280)
Lá rụng chiều Thu (thơ)
mua thu

Lá rụng chiều Thu
Tường Vân

Còn vài chiếc lá trên cành
Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu
Từ từ mà rụng đừng mau!
Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người
Hôm qua lá hãy còn tươi
Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem
Đẹp thì đẹp thật đó em
Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi
Có khi trong nắng lả lơi
Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào
Mua thu lá đẹp biết bao
Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
Cỏ cây cũng rất hữu tình
Mỗi màu một vẻ thật xinh vô cùng
Hữu duyên người vật tương phùng
Chuyển mùa lá rụng vô cùng tiếc thương
Lá vàng đã lắm phong sương
Thôi thì bay nhẹ đừng vương vấn gì
Rồi mình cũng sẽ ra đi
Lìa cành như lá có chi lạ lùng
Điều cần là cuộc sống chung
Kính trên nhường dưới bao dung thuận hoà
Đừng gì bản ngã chấp ta
So đo dòm ngó tính xa tính gần
Vô thường tựu tán phong vân
Nay còn mai mất hãy thân đừng thù
Sống như chiếc lá mùa Thu
Chuyển mình làm đẹp mặc dù ngắn thôi
Dâng đời một chút tinh khôi
Lời thơ mộc mạc buông trôi nhẹ nhàng.






***



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12490)
Thân nghiệp cành xanh (thơ)
09/12/2010(Xem: 12932)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13418)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12407)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 12167)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12950)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12465)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 12077)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 13162)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14598)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim