Đi Chùa (thơ)

20/12/202006:37(Xem: 8427)
Đi Chùa (thơ)

Tu_Vien_Quang_Duc (9)
Đi Chùa

Tường Vân


Đi chùa là để tâm yên

Đi chùa đừng có rước phiền vào thân

Đi chùa thì nhớ bớt sân

Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu

Đi chùa xóa những hận thù

Đi chùa tạo phước công phu hành thiền

Đi chùa tâm tánh phải hiền

Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình

Đi chùa thương hết chúng sinh

Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn

Đi chùa chớ có giận hờn

Đi chùa tâm phải chánh chơn với người

Đi chùa bỏ tánh chê cười

Đi chùa hòa thuận vui tươi chân thành

Đi chùa gieo tạo nhân lành

Đi chùa cố gắng thực hành từ bi

Đi chùa chuyển hóa sân si

Đi chùa dẹp hết những gì tham lam

Đi chùa như vậy mới ham

Đi chùa an lạc không làm khổ ai

Đi chùa đừng có độc tài

Đi chùa hoan hỷ sửa sai lỗi lầm

Đi chùa thanh tịnh thân tâm

Đi chùa như vậy quanh năm nhẹ nhàng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2017(Xem: 11383)
Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, Ân sâu trời bể ánh vầng dương. Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc, Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương. Xán lạn tương lai qua vạn nẻo, Tươi xanh thế hệ đến muôn phương. Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp, Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.
21/08/2017(Xem: 16062)
Vào thôn xóm trọ một mùa Qua xuân tới hạ ghé chùa chiền hoa Cô nương mắt ngọc răng ngà Nhìn bồ tát gọi rằng là: dạ thưa - Dạ thưa phố huế bây giờ Vẫn còn núi ngự bên bờ sông hương
21/08/2017(Xem: 11578)
Con tin Phật pháp nhiệm mầu Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi Cánh chuồn bể khổ chơi vơi Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan... Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo
21/08/2017(Xem: 11098)
Người mắng ta ta liền nhớ lại Những lời vàng Đức Phật dạy ghi Ta không ham gây chiến làm gì Cho thêm nặng khổ sầu thêm lớn
17/08/2017(Xem: 15677)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc .
17/08/2017(Xem: 12291)
Hình hài từng phút già nua Nửa đời sương gió măng xưa héo vàng Mới tinh toanh đã cũ càng Mịn màng trắng trẻo đã sần sùi khô Giỡn đùa đen nhánh, bạc phơ Tóc rơi qua gió lững lờ chờ bay
15/08/2017(Xem: 10417)
Thuở xưa có một thanh niên - Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh - Là con một, đã trưởng thành - Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
15/08/2017(Xem: 11030)
Một trong tôn giáo cổ xưa - Có thầy tu nọ rất ưa tế thần - Tuy ông nổi tiếng xa gần - Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
14/08/2017(Xem: 18468)
Công ơn dưỡng dục sanh thành Cả đời cha mẹ luôn dành cho con Tháng ngày sinh kế lo toan Không màng khổ cực mong con nên người .
14/08/2017(Xem: 15405)
Trăm năm ngắn ngủi đời người Sương rơi đọng lá, lá rơi đọng thềm Chớp nguồn, mưa tạnh, nắng lên Nhâm nhi hữu hạn mà quên vô cùng.