Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

13/11/202020:22(Xem: 13220)
Khi Tàn Mưa Gió (Thơ)

KHI TÀN MƯA GIÓ

   Nghĩ về bão lụt Miền Trung.

 

 bao-lut-mien-trung-2

Mưa gió đòi phen

Dòng người hối hả

Thương những cánh cò vội vã bay mau.

Đời hôm sớm, đi-về không kịp sức,

Sắc áo thời gian chốc đã phai màu.

 

Tất bật đời em quên bao khổ cực

Mơ buổi cơm ngon nhìn khói lam chiều.

Ánh mắt đè lên nỗi niềm ray rứt,

Điếu thuốc canh tàn xua bến cô liêu.

 

Nhưng em vẫn định hướng về phía trước

Thẳng lưng đi qua sức nén dòng đời.

Ai tìm lại lớp tro tàn mộng ước ?

Tâm hồn em thắp sáng một niềm vui.

 

Thời gian chảy dồn lên mái tóc

Em quẳng đi bao lớp bụi mơ hồ.

Đời MỘNG-THỰC

Xá chi trò dâu bể,

Mưa gió tàn rồi

Ánh sáng lại tung hô !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.




***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2019(Xem: 11297)
Nhìn lại quảng đời con, thường gặp những quý nhân hay Bồ Tát hiện ra vào những lúc con thấy chơi vơi ... mà khoảng gần một năm nay là thấy rõ nhất nên con kính dâng Thầy và quý bạn đọc bài thơ nầy Lật giở trang đời hỏi ....Duyên hay Phước ? Có sao xảy ra đúng lúc đúng thời , Khi tuyệt vọng ....buồn chán , quá chơi vơi ... Xuất hiện giùm .... Quí nhân hay Bồ Tát !!!! Hạnh phúc nhỏ nhoi lòng thường ...khao khát Nên khởi tâm giúp đỡ thiện nguyện lành Hãy từ bi nhìn bất hạnh ....chẳng đành Sẽ biến dần thành .... hành động nhân cách !!!
11/02/2019(Xem: 15201)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân
11/02/2019(Xem: 13070)
Khi con người lạc hậu còn đi bộ. Rồi lần lần biết cưỡi ngựa, cưỡi trâu. Rồi lần hồi thông minh tìm ra hơi nước, Rồi máy bay, xe lửa, xe hơi. Và trong tương lai có thể du hành bằng hỏa tiễn. Cuộc sống tưởng chừng như vô cùng hạnh phúc. Thế tại sao con người vẫn khổ?
10/02/2019(Xem: 12061)
Biết tha thứ là bước đầu tu học Tự thương mình không làm khổ tha nhân Sống hài hoà luôn trân quý tình thân Đức khiêm tốn chẳng có gì thua thiệt.
02/02/2019(Xem: 29085)
01. Sắc tướng vốn không, nương cảnh huyễn độ người mê muội; Tử sanh nào có, mượn thuyền từ vớt kẻ trầm luân. (Phụng điếu Đức Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, chùa Tường Vân – Huế, 1972) 02. Một chút giận, hai chút tham, lận đận cả đời ri cũng khổ; Trăm điều lành, ngàn điều nhịn, thong dong tấc dạ rứa mà vui.
31/01/2019(Xem: 13126)
Kẻ mượn đạo tạo đời sao tránh khỏi Sống tham lam lợi dưỡng bán chùa đi Mượn y vàng giả dạng nét từ bi Không thể che được Long Thần và Hộ Pháp. Người đạo sĩ là con người phá ác Kẻ xuất trần thượng sĩ tiễn ma quân Mang niềm vui đạo hạnh đức bao dung Mong chia sẻ Pháp hành không cố chấp. Ngôi Già Lam nơi mọi người tu tập Cùng chung nhau hướng thiện sống thăng hoa Đừng mưu cầu mua bán trốn đi xa A Di Đà Phật tôi còn gì để nói.
27/01/2019(Xem: 13870)
Người ta kể chuyện ngày xưa Có người trông giống thầy tu vô cùng Cột đầu, bện tóc, hở lưng Mặc đồ rách rưới, sống vùng hoang vu
26/01/2019(Xem: 15073)
Ngày xưa ở tại nông thôn Có gia đình nọ sống luôn thuận hòa Nuôi hai bò trong trại nhà Lông màu hung đỏ, mượt mà, dịu êm
25/01/2019(Xem: 11984)
Chợ hoa bày bán khắp nơi Hoa Xuân đua nở gọi mời khách mua Mai Vàng rực rở đúng Mùa ( Xuân ) Hồng, Đào, Cúc đoá cũng đua khoe mình
23/01/2019(Xem: 11797)
Vòng quay xe đạp Luân hồi Lưng khom Chân mỏi Giữa đời gian nan