Quê Hương Mùa Bão Lũ (Thơ)

10/11/202015:39(Xem: 13668)
Quê Hương Mùa Bão Lũ (Thơ)

QUÊ HƯƠNG MÙA BÃO LŨ.

 Lut-Mien-Trung

Bên thềm nặng hạt mưa rơi

Giọt rơi trên lá, giọt trôi vào lòng.

Ngoài kia mưa vẫn mênh mông

Phải đâu đất khách muôn trùng xa xôi.

 

Chiều nay bên quán trọ đời

Nghe mưa te tái về nơi quê nhà.

Não nùng từng hạt mưa sa,

Tang thương trút xuống quê ta ngậm ngùi !

 

Chạnh niềm đất mẹ xa xôi

Gió điên cuồn gió, nát lời nước mây

Ai đâu cảm hết đau nầy

Sẻ chia một tấm lòng, đây nghĩa tình !

 

Đêm tàn rồi để bình minh

Khổ đau sẽ hết, đến bình minh thôi !

Quê cha, đất tổ bao đời,

Nhớ từ muôn thuở ngọt lời quê hương.

 

“Nhiễu điều giữ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Chiều nay mưa gió não nùng,

Chạnh lòng lữ khách tình chung quê nhà !

 

South Dakota, chớm đông 2020.

Mặc Phương Tử


***
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 21758)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 44699)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.