Thôi... đừng lạc lõng! (Thơ)

17/10/202015:25(Xem: 12066)
Thôi... đừng lạc lõng! (Thơ)
candle_hands for prayer

Thôi... đừng lạc lõng!

Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! 
Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai
Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai,
Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?

Chừng nào có người khéo biết... tự nhủ? 
Chỉ nghĩ về mình... chẳng nghĩ đến chúng sinh .
Dù có tiền tài danh vọng... cũng Vô minh!
Bạn ơi! có lẽ chúng ta trong nhóm đó!


Đam mê làm thơ, ngâm vịnh trăng, hoa, gió,
Ích lợi gì... thỏa mãn ảo tưởng Ta, 
Tài lực, năng lực đóng góp ...hãy cho ra
Sẽ ngộ được... tình người hằng... khao khát!


Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác!!!
Vững tin rằng không uổng phí kiếp nhân sinh
An lạc nhẹ nhàng đời sống tâm linh
Sử dụng phương tiện ngay lúc nào... có thể !
Đúng thời đúng lúc... hành thiện ngay... đừng trễ!!

Huệ Hương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2012(Xem: 15079)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14516)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14004)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12063)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 11955)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 15615)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 18906)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 16489)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 15360)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 18641)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...