Thôi... đừng lạc lõng! (Thơ)

17/10/202015:25(Xem: 11002)
Thôi... đừng lạc lõng! (Thơ)
candle_hands for prayer

Thôi... đừng lạc lõng!

Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng! 
Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai
Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai,
Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?

Chừng nào có người khéo biết... tự nhủ? 
Chỉ nghĩ về mình... chẳng nghĩ đến chúng sinh .
Dù có tiền tài danh vọng... cũng Vô minh!
Bạn ơi! có lẽ chúng ta trong nhóm đó!


Đam mê làm thơ, ngâm vịnh trăng, hoa, gió,
Ích lợi gì... thỏa mãn ảo tưởng Ta, 
Tài lực, năng lực đóng góp ...hãy cho ra
Sẽ ngộ được... tình người hằng... khao khát!


Phật pháp tại thế gian, bất ly thế gian giác!!!
Vững tin rằng không uổng phí kiếp nhân sinh
An lạc nhẹ nhàng đời sống tâm linh
Sử dụng phương tiện ngay lúc nào... có thể !
Đúng thời đúng lúc... hành thiện ngay... đừng trễ!!

Huệ Hương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 43503)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.