Dạy Điều Tối Cao (thơ)

10/12/202018:49(View: 10985)
Dạy Điều Tối Cao (thơ)

DẠY ĐIỀU TỐI CAO

 japanese-lantern-ramen-yellow

Người xưa ở Nhật đi đêm

Bà con qua lại thường đem đèn lồng

Đèn dùng tre nứa làm khung

Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.

Có chàng mù nọ đêm nay

Đến thăm viếng bạn lâu ngày xa nhau

Hàn huyên tâm sự dài lâu

Khi về tăm tối bạn đâu yên lòng

Tặng chàng mù chiếc đèn lồng

Sẵn sàng nến thắp bên trong soi đường,

Chàng mù từ chối cười vang:

"Đèn này tôi chẳng cần mang làm gì

Với tôi sáng, tối khác chi

Cả đời chỉ thấy bốn bề mầu đen!"

Bạn chàng bèn nói: "Đi đêm

Dù cho anh chẳng cần đèn để soi

Nhưng bà con lúc tối trời

Khi anh qua lại ai người thấy đâu

Thế là sẽ đụng lẫn nhau

Đèn lồng đây hãy cầm mau mà về!"

Lời nghe hợp lý mọi bề

Chàng mù từ tạ, ra đi an lòng

Trong tay cầm chiếc đèn lồng

Nghĩ thầm dù tối mịt mùng sá chi.

Nào ngờ tới khúc quanh kia

Đụng vào kẻ lạ lầm lì đi ngang

Chàng mù lên giọng oang oang:

"Hãy coi chừng chứ các ông các bà!

Sao mà chẳng thấy đèn ta

Đèn lồng thắp nến sáng lòa đây thôi!"

Chợt nghe kẻ lạ cả cười:

"Đèn anh bạn tắt ngóm rồi còn đâu!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Teaching The Ultimate trong tập truyện

101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

Teaching the Ultimate

     In early times in Japan, bamboo-and-paper lanterns were used with candles inside. A blind man, visiting a friend one night, was offered a lantern to carry home with him.

     "I do not need a lantern," he said. "Darkness or light is all the same to me."

     "I know you do not need a lantern to find your way," his friend replied, "but if you don't have one, someone else may run into you. So you must take it."

     The blind man started off with the lantern and before he had walked very far someone ran squarely into him.

     "Look out where you are going!" he exclaimed to the stranger. "Can't you see this lantern?"

     "Your candle has burned out, brother," replied the stranger.

 

_____________________________________

 




***
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
4/27/2023(View: 9344)
Nhòa nhạt nẻo TÂM chỉ khép đời, Ngát hương TÂM nhật sánh xanh trời. Hoa tàn, cảnh mệt TÂM rầu nhớ, Đạo có, TÂM lành phúc khó rơi.
4/27/2023(View: 7901)
Mai này đi vào núi Đường mây bặt dấu hài Thân tâm chút cát bụi Điểm hồng đời thêm vui!
4/27/2023(View: 11048)
Kính đa tạ quý Giảng Sư đã truyền trao kinh nghiệm, Khi chọn lựa chủ đề tinh yếu giáo pháp Như Lai Hành trình độ sanh, xuyên suốt 45 năm dài Mà kinh “Tứ Thập Nhị Chương” có thể gọi là tiêu biểu !
4/27/2023(View: 14624)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
4/27/2023(View: 13143)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
4/27/2023(View: 13912)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông
4/26/2023(View: 10935)
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
4/26/2023(View: 6863)
Mạt Pháp nào hay sanh nhầm thời Oán kết nhau chi đáng nực cười Cá chậu,chim lồng ai giải thoát ? Chiến tranh, dịch bịnh thảm đầy vơi!
4/25/2023(View: 12369)
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.
4/25/2023(View: 15328)
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,