Vương vấn (Thơ)

11/10/202015:15(Xem: 9357)
Vương vấn (Thơ)

Buddha_painting 10. 2020
Vương vấn
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, 
Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân.
Phước  duyên nào tạo tương hội thi nhân?
Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!

Gần với Chân, Thiện, Mỹ bao lần tự hứa!
Sống làm sao phản ứng rất  thâm trầm, 
Ngắm nhìn hiện tượng không ngôn ngữ, thanh âm 
Thông thoáng hết... mở tâm khai trực nhận! 

Nhìn lá úa... tuổi thu đông... ngơ ngẩn !!!!
Ước gì bờ mê... ngày cứ một xa dần 
Vạn vật cảm thông... tao ngộ một trời Xuân 
Chừ... được  thế... lòng thành tri ân đa tạ, 

An ổn thanh bình Thấy, Nghe nay khác lạ! 
Đạo lý mầu... xoá vương vấn  bâng khuâng? 
Thời gian ơi ! Quét giùm... sương khói bụi trần, 
Bờ kia, bờ này ngay nơi đây... Thực Tại!!
Huệ Hương 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41882)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.