Thật Nghĩa Đi Chùa

14/09/202022:00(Xem: 25300)
Thật Nghĩa Đi Chùa
Di Huấn Của Thiền Sư_photo
Thật Nghĩa Đi Chùa
Thích Tánh Tu
Diễn đọc và ngâm thơ: Cư sĩ Qu
ảng An





7 Điều Di Huấn Của Một Thiền Sư

Trước khi qua đời, một Thiền Sư dạy chúng đệ tử rằng:
“Con à, có những điều thầy mong con ghi nhớ:

1. Đừng cố gắng chen chân vào bất kỳ tổ chức tôn giáo, thế tục nào để dành cho mình một cái ghế hay chỉ khẳng định đời tu mình bằng học vị. Những thứ ấy là nguyên nhân của sự sa đọa vì xem trọng danh lợi. Đối trước sanh tử. Con không thể lấy bằng cấp hay địa vị ra trình với Diêm Vương.

2. Đừng giao du với quan chức, mà hãy hướng dẫn họ tu tập. ''Sa Môn bất kính vương giả ''. Nếu trái lại, con sẽ rơi vào cảnh tranh chấp kết quả là “cây ngã, bìm khô”.

3. Đừng lệ thuộc vào sự cúng dường của tín đồ Phật tử. Phải giữ lòng tự trọng trước những nhà giàu có. Vì lòng đại bi mà nói Pháp cho họ nghe. Chớ để cho danh, lợi, ái kiến cám dỗ. Muốn tồn tại phải biết tự lực.

4. Đừng ham chùa có đông đồ chúng, nên lấy lục hoà làm trọng. Đông người mà không tu tập sẽ dẫn đến phe phái tranh chấp. Ngoại đạo trà trộn vào con không kiểm soát được. Tốt nhất nên ẩn cư.

5. Đừng biến chùa thành cơ sở từ thiện có quy mô lớn. Muốn làm từ thiện thì bản thân phải có Đạo lực mới có thể chiến thắng được mãnh lực đồng tiền. Đừng vị cái lợi thế gian mà quên hẳn đường về.. 

6. Đừng biến chùa thành khu du lịch, đông người đến sẽ ô hợp mất thanh tịnh. Chỗ nào có lợi ích là chỗ đó sẽ bị chiếm hữu. Hãy cố gắng gầy dựng ngôi chùa thành một đạo tràng thuần tuý tu học. Còn những việc khác con phải xem là thứ yếu!

7. Đừng biến chùa thành nghĩa trang và cả đời con chỉ loanh quanh trong việc độ đám. 
Đạo Phật là để giác ngộ và đem lại hạnh phúc cho chúng ta ngay trong thực tại. 
Hãy dạy cho Phật tử thấy rõ lý vô thường, vô ngã để buông xả bám chấp. 
Riêng con đừng lấy phương tiện làm cứu cánh.

Dặn dò xong, Thiền Sư viên tịch. Đệ tử làm theo di nguyện của thầy, sư tiếp tục ẩn cư. 
Trước khi tịch, sư để lại bài kệ:

"Pháp vốn không gốc, ngọn.
Không pháp cũng không tâm
Sống chết sương ngọn cỏ
Thẳng tới đất vô sanh."

Namo Buddhaya


117703885_166700518286230_4809017172764900553_n.jpg
Thật nghĩa Đi Chùa

Bạch Thầy!
Đi chùa tìm chút bình an
 Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi..
 Lên chùa tìm chút thảnh thơi
 Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
 Cũng này nọ, cũng phân chia
 Cũng son, cũng phấn trau tria khác gì!..
 Trước chùa ''Mô Phật'', từ bi..
 Ra đằng sau bếp thị phi dẫy đầy..
- Con không đến nữa thưa thầy..
 Về nhà đóng cửa từ rày yên tu..
 Lên chùa con thấy lu bu..
 Dạ, xin sám hối nói như lòng mình..

Này con!

Thầy thông cảm được tâm tình..
 Chùa là cửa Phật, chúng sinh ra vào.
 Chùa cho bá tánh, đồng bào
 Chùa như bịnh viện chữa bao bịnh tình...
 Chùa không huyên náo, linh đình
 Chuyện đời đa sự đã rinh vào chùa.
 Chùa không phải chốn hơn, thua
 Bởi lòng còn nặng tranh đua bước vào.
 Thế nhưng chùa vẫn đón chào..
 Vì mong nhân thế ngày nào đổi thay..

- Hoa sen mọc giữa bàn tay
 Hay là nở giữa bùn lầy bẩn nhơ ?
Hoa thành rác chỉ vài giờ
Rác thành hoa phải đợi chờ chuyển lưu..
 Nghịch duyên tu được - là tu
Đừng mong vạn sự giống như lòng mình.
 Tâm bình thì cảnh sẽ bình
 Tu là chấp nhận tâm tình thế gian!

- Đi chùa nên biết tự An
Đi chùa hãy học Đạo vàng Như Lai..
 Ai làm chi đó mặc ai
 Mỗi người mỗi tật.. quan hoài mần chi!
Đi chùa biết ''Tự Quy Y''
 Trong ta có Phật tuệ tri, nhắc mình..

- Khi lòng chưa thực lặng thinh
 Thì bao cái khổ chúng sinh vẫn còn..
 Cho dù có chạy lên non
 Não phiền chưa dứt.. đời hoàn khổ đau.
 Tu lấy Hỷ Xả làm đầu
 Chuyện người '' thội kệ '', nhiệm mầu phút giây!

Xoay ra, lòng mãi loay hoay
 Nhìn vào, thanh tịnh, là đây Phật về..
Trong phiền não có Bồ Đề
Sát na tỉnh thức cần kề Như Lai.


Như Nhiên - T Tánh Tuệ

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ YouTube Channel :

GD ngocnhu Sanjose 550 ( Xem Danh sach trong email ).jpg
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/09/2010(Xem: 21962)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 16460)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16896)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 15415)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 14482)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 15557)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14233)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15981)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 14582)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14722)
Bảy tình (thơ)