Gánh Con (thơ)

11/09/202010:29(Xem: 10723)
Gánh Con (thơ)

Gánh Con

 Thích Minh Chánh
hinh-vu-lan-10








Chiều nay mẹ gánh con đi

Mặc cho giông bảo, xuân thì úa phai

Vì con mẹ chẳng nề hà

Tóc xanh cứ để mưa nhòa tháng năm

Áo quần bê bết ướt dầm

Miễn cho con được ấm êm cuộc đời

Xoài, me, cốc, ổi rạng ngời

Cảm thương nhân thế không lời thở than

Vì rằng tình mẹ chứa chan

Thương con từ thuở cơ hàn điêu linh

Dù cho núi, bể cạn tình

Vẫn còn có mẹ lung linh nhiệm mầu

Gánh con trong cuộc biển dâu

Tan xương, nát thịt cũng đâu trách hờn

Miễn sao con được lớn khôn

Làm người tử tế còn hơn thiên đường.

Vạn Hạnh ngày 8/9/2020

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 14782)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 66721)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 13542)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 17178)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 14960)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 11764)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 11219)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh
25/06/2011(Xem: 11548)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà