Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)

06/09/202021:12(Xem: 12115)
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)
CHÙA HẢI ĐỨC BÊN KIA ĐỒI
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-1















Chiều về
Lửa cháy vành tang
Đứng đây dõi mắt buồn sang bên đồi
Biến thiên vật đổi sao dời
Chùa xưa khuất dáng theo người xưa xa
Vách còn lưu bóng mẹ cha
Nền long mái trống đã già rong rêu
Nhà chuông im với tiêu điều
Còn ngân trong gió đẩy diều lượn bay
Nhà trù khói vẫn mắt cay
Chén cơm năm cũ vơi đầy ở đâu?
Đồi xưa chùa cũ nhạt màu
Đã quen huyễn mộng đừng sầu nhớ thêm
Khói tan
Cảnh vẫn êm đềm
Già lam tân cổ giao duyên sớm chiều
Bần thần ngắm ngọn lửa thiêu
Khăn sô, vương miện cũng đều là tro
Đương nhiên nào có bất ngờ
Hoại không thành trụ là thơ một vần
Trải từng dòng chữ dưới chân
Xin đừng xả rác một lần đi qua...
Đi qua rác đã thành hoa
Đi về thấy nở một tòa sen thơm!
Tâm Không Vĩnh Hữu
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-2Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-3
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-4Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-5

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/10/2007(Xem: 21734)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)
20/10/2003(Xem: 44682)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.