Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)

06/09/202021:12(Xem: 13245)
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi (thơ)
CHÙA HẢI ĐỨC BÊN KIA ĐỒI
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-1















Chiều về
Lửa cháy vành tang
Đứng đây dõi mắt buồn sang bên đồi
Biến thiên vật đổi sao dời
Chùa xưa khuất dáng theo người xưa xa
Vách còn lưu bóng mẹ cha
Nền long mái trống đã già rong rêu
Nhà chuông im với tiêu điều
Còn ngân trong gió đẩy diều lượn bay
Nhà trù khói vẫn mắt cay
Chén cơm năm cũ vơi đầy ở đâu?
Đồi xưa chùa cũ nhạt màu
Đã quen huyễn mộng đừng sầu nhớ thêm
Khói tan
Cảnh vẫn êm đềm
Già lam tân cổ giao duyên sớm chiều
Bần thần ngắm ngọn lửa thiêu
Khăn sô, vương miện cũng đều là tro
Đương nhiên nào có bất ngờ
Hoại không thành trụ là thơ một vần
Trải từng dòng chữ dưới chân
Xin đừng xả rác một lần đi qua...
Đi qua rác đã thành hoa
Đi về thấy nở một tòa sen thơm!
Tâm Không Vĩnh Hữu
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-2Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-3
Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-4Chùa Hải Đức Bên Kia Đồi-5

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 14023)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 17929)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 18156)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 15543)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14957)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14909)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12906)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 13085)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 16200)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 19558)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng