Ngàn Năm Cảnh Phật (thơ)

06/09/202008:42(Xem: 8808)
Ngàn Năm Cảnh Phật (thơ)
Ngàn Năm Cảnh Phật.
buddha-500













Hồng Trần dỡ khóc cười khan,

Mang thân tứ đại, giữa ngàn tình duyên.
Hợp thân gá chủng bao niềm,
Dù Nam Hay Nữ, Đức hiền trọng thay.

Có người dựng vợ chồng say,
Có người mang kiếp, duyên này xuất gia.
Có người nghèo kiếp bôn ba,
Có người chức tước, xông pha thương trường.

Có người duyên nợ muôn phương,
Có người tình lẻ, dở nương diếm phòng.
Có người bạc mệnh nhan Hồng,
Có người ôm bụng, không chồng thêm con.

Có người danh vị tham lon,
Có người mưa nắng, mỏi mòn cong lưng.
Có người xa xứ lao lung,
Có người ngồi kiệu, nệm nhung gấm vàng.

Có người tù tội khung trang,
Có người thất học, làm càng tuý ma.
Có người xe cộ nõn nà,
Có người hầu cận, trong nhà trăm nhân.

Bao nhiêu kiếp sống xa gần,
Ôm đời mộng cảnh, huyễn thân đời tàn.
Sống và chết thật mênh mang,
Hủ tro nấm cốt, bụi màng tro xương.

Người duyên Phước được tình thương,
Người có mồ mã, khói hương trọn đời,
Người thì mộ rậm cỏ phơi,
Người thì lạc mộ, thác rời tự do.

Người thì con cháu chăm lo,
Gởi chùa hủ cốt, chẳng mò ngó nghiêng.
Phước duyên cũng tại ở hiền,
Kém duyên bạc Phước, chẳng liền quan tâm.

Ôi đời có trước tấm thân,
Cùng chung gò mã, lúc gần lúc xa.
Chút tình cõng kiếp mẹ cha.
Neo đơn nương chốn, thiền gia tu trì.

Nụ cười từ giã lối đi,
Trăm năm kiếp sống, những gì hôm mai.
Gói tình giã biệt Trần ai,
Bụi tro thân tạm, biển Hoài âm bi.

Duyên tình tụng niệm A Di,
Kỳ Quang cảnh tịnh, cốt thì nương tâm.
Bụi tàn hương khói nghi tầm,
Ngàn năm cảnh Phật, chuyên cần hương linh.

Hỡi hương vong chốn lời kinh,
Hỡi người buôn xã, đăng trình trời Tây.
Noi gương Hiếu Mục liên Thầy,
Thiện Chiếu Quán xét, Tâm này thứ tha.

Cả đời phụng sự Ta bà,
Nuôi người cơ nhỡ, chẳng hà thở than.
Y vàng tụng niệm khua vang,
Cười tang mộng ảo, thênh thang lối về.

Trụ trì bề bộn nhiêu Khê,
Thôi thì Ngài xã, thoát mê ngàn hình.
Ta tìm bóng dáng chính mình,
Ngồi yên tịch lặng, soi nghìn cõi Tâm.

                 Tk: Thích Minh Thế
                 Bút danh: Hỷ Tâm Hải Triều.
                 Bút hiệu: Tịnh Nhật Vân Quang
                 Ngày 05-09-2020.
                 Ngày Âm Lịch: 18-07-Canh Tý.
Chúng con kính dâng lên Hoà Thượng Viện chủ Chùa Kỳ Quang-Quận gò vấp-Tphcm.

Ngàn Năm Cảnh Phật-1
Ngàn Năm Cảnh Phật-2
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2011(Xem: 22532)
Mỗi người con khi rời xa gia đình, đều mang theo mình là cả một trời thân thương trong lời ru, trong tình thương, trong ánh mắt, trong trái tim bà mẹ.
01/08/2011(Xem: 27930)
"TámTiết thơ giúp tập luyện Tâm thức"là tựa của một bài thơ ngắn do một nhà sư Tây Tạng là Guéshé Langri Tangpa (1054-1123) trước tác với chủ đích giúp phát huy tinh thần giác ngộ qua phép thiền định về hoán chuyển giữa ta và người khác, (một phép thiền định rất phổ thông của Phật giáo Tây Tạng: đó là cách tự nguyện xin được nhận về phần mình tất cả khổ đau của người khác, và trao lại cho họ tất cả những gì đạo hạnh của mình), và xem đấy là mục đích cao cả nhất trong cuộc sống của chính mình... Từ bi là một phản ứng của tâm thức khi nó không thể chịu đựng nổi trước những cảnh khổ đau của người khác và phát lộ những ước nguyện mãnh liệt...
31/07/2011(Xem: 15130)
Làn tóc rối trải dài trên thềm vắng Trăng có về, ngây ngất bức thảm hoang Người lữ hành trên đường đời cô quạnh Từng bước chân nghe nặng nỗi vô thường
31/07/2011(Xem: 15911)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 15354)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 28973)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14959)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 14788)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 14064)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 15230)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)