Cha Dắt Con Đi (thơ)

29/08/202016:30(Xem: 11105)
Cha Dắt Con Đi (thơ)


vinh huu (2)

CHA DẮT CON ĐI

 

 

Khó đi
Cha dắt con đi
Đường trần 
Huyễn
Thực 
còn đầy nợ duyên
Nước kia đục cứ đánh phèn
Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua
Khó đi
Con cứ gọi Cha
Cho vần thơ thổi để mà diều bay
Tiếng đàn giải chuếnh choáng say
Nụ cười sảng khoái 
Nắm tay ấm tình
Khó đi vì lối gập ghềnh
Cha
Con
cùng nhảy bồng bềnh cũng vui…

Hôm nay

Sánh bước nhau rồi

Đường qua thanh tịnh

Giữa đời nhiễu nhương

Đi cùng Cha với Yêu Thương

Đến chùa lễ Phật

Thả buông não phiền

Đi cùng Cha

Vào cửa thiền

Dập đầu sám hối nghiệp duyên chân thành

Bạc đầu đi với tóc xanh

Về nhà bỗng thấy yên bình

An tâm!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


vinh huu (1)
NGỒI ĐÂY


Ngồi đây
Suy gẫm
Nghiệp dầy
Nhẩm bài Sám Nguyện
Nhớ Thầy nhớ Sư
Gẫm nhiều hai chữ Chơn Tu
Dưới đài Linh Ứng
Cộng trừ nhân chia
Ngồi đây
Bụng chẳng muốn về
Nắng soi đầu bạc
Ngô nghê cười xòa
Bướm vàng chấp chới bay qua
Hoa rơi cửa Phật
Nhập nhòa duyên sinh
Ngồi đây
Lưu chút bóng hình
Mật âm im bặt
Thâm tình giấu sâu
Chỉ xin vài phút nhiệm mầu
Mang về tư thất
Cúi đầu nam mô…
Dương chi tịnh thủy
Ô hô...
Phất trần rưới rảy
Héo khô tươi rồi
Ngồi đây được chút cũng ngồi
Trần ai đâu biết xa rời khi nao?
Ngồi cười vượt thoát lao đao
Chân về đi nhẹ
Bước vào ngày mai!

Tâm Không Vĩnh Hữu

***



***

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2014(Xem: 15310)
Có Xuân nào, Không mai vàng trước ngõ Không câu đối giao mùa, Tỉnh thức – Xuân từ đó… Giọt sương trong – Phật Thừa !
31/03/2014(Xem: 16270)
đám mây đi qua dòng sông tôi mất bóng và tôi vỡ ra dập dềnh trôi xác ma quá khứ tế bào óc tim tóe lên ánh lửa bập bùng bên này leo lét bên kia bít bùng thế giới đa tri đường ngược đường xiên
29/03/2014(Xem: 14582)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 24733)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 14451)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 15794)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 17822)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17291)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 40804)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 16219)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ