Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)

27/08/202019:13(Xem: 10038)
Đảnh lễ Thế Tôn (thơ)
hoa_sen (23)
Đảnh lễ Thế Tôn

Con đã nghe từ xa xưa
Tiếng gọi của Tăng đoàn
Từng bước chân nhẹ bước vào làng
Màu áo vàng ruộng lúa của quê hương
Với tất cả tình thương
Đời hóa độ! 
Trong từng hơi thở của Quê Hương
Của tình thương!
Chân chậm bước, 
Thong thả, nhịp nhàng
Bình bát trong tay
Hóa thân đời nhân thế
Bát cơm người hoá độ
Của tình người nhịp nối nhịp trong tay
Con đảnh lễ Thế Tôn
Người đã cho con diệu pháp
Sự vô thường của kiếp sống nhân sinh
Con đã biết nghĩa nhân
Tứ trọng ân Ngài giảng dạy
Con đã sống hôm nay
Và vẫn sống ngày mai
Trong tình nhân loại
" Thở vào con nhận tình thương
Thở ra trang trải tình thương cho đời"
Đảnh lễ Thế Tôn
Ngài đã cho chúng con muôn vàn diệu pháp
Chuyển hóa đời muôn vạn nẻo khổ đau
Ngục tù thành giải thoát ,
Trời rưới mưa Cam lồ
Trần gian thành Tịnh Độ
Cúi đầu con đảnh lễ Đức Thế Tôn.
Thơ của Diệu Danh


hoa sen 2a

Vô thường

Nếu mai này ta chết 
Ta cũng lên bàn thờ
Bát cơm lời kinh nguyện
Hồn ta cũng về thăm
Nhớ ngày nào dương thế
Đến bàn thờ khấn nguyện
Cho người được siêu thăng
Nay ta về hội họp
Hiểu được pháp vô thường
Người đi rồi ta đến 
Sanh tử rồi tử sanh
Có pháp nào bất diệt?
Có pháp nào vô sanh?
Hóa thân ta ẩn hiện
Sanh tử rồi tử sanh
Ta cúng cho người mất?
Hay ta cúng cho ta
Âm dương không cách biệt
Có hồn và có ta
Thế gian là cát bụi
Ta từ bụng mẹ ra
Từ giọt máu tạo ra
Cho ta tấm hình hài
Mai này ta có chết 
Cát bụi lại mang ta
Có gì đâu là mất?
Có gì đâu là còn?
Tiếng vọng từ phương xa.

Thơ của Diệu Danh

hoa sen 2a

Thơ của con

Thơ con chẳng có mùi tương
Không có đậu hũ chẳng đường chẳng chao
Thơ con không có tâm cao
Đạo mầu cũng thiếu, đường đời chẳng suông
Không thương những kẻ luông tuồng
Ghét người phụ bạc trăm đường đảo điên
Làm người chẳng thích thành tiên
Sống sao cho khỏi đảo điên với lòng
Có kẻ cứ nói lòng vòng
Miệng thì ái ngữ trong lòng lông bông
Sống như con vụ xoay vòng
Sống mà như thế trong lòng bất an
Cảm ơn Thầy đã chỉ đàng
Cho con sống trọn đạo vàng từ bi

Thơ của Diệu Danh

hoa_sen (25)

Thân tứ đại

Sanh ra từ ngọn lửa
Lửa ái dục mẹ cha
Sống trong cõi Ta Bà
Lòng ta không vướng bận
Không hận cũng chẳng thù
Ta cảm ơn mẹ cha
Đã cho ta hình hài
Đã yêu ta từ khi
Ta còn là giọt máu
Đến lúc có hình hài
Công mẹ cha nuôi dưỡng
Dựng cho mái gia đình
Nối tiếp mẹ cha ta
Ta trọn hiếu làm con
Trọn nghĩa tình chồng vợ
Yêu thương các con khờ
Có con chưa thành đạt
Ta lại phải ra đi
Thuận theo lẽ vô thường
Ngọn lửa bừng bừng cháy
Thiêu rụi cả thân ta
Trả ta về vũ trụ
Ta theo gió bay bay
Theo biển cuồn cuộn chảy
Cát bụi nào có hay
Tứ đại ta khắp nơi
Tung bay khắp phương trời
Ta không  kẹt vào ai
Ta đến rồi ta đi
Thế gian là huyễn mộng
Mất còn như hư không.

Thơ của Diệu Danh


***


Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2020(Xem: 9964)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 8703)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 10463)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17071)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 23801)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
08/08/2020(Xem: 9922)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền Chỉ như hạt bụi vương thềm;
07/08/2020(Xem: 8966)
Lên chùa Mang một cái Tâm Chắp tay Nương dưới bóng râm Bụt Đà Niềm tin vững chãi không già Không vơi không hụt Không sà xuống sân... Cờ treo Hoa cắm Đèn giăng Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
05/08/2020(Xem: 9926)
Đi tìm chân lý giữa cuộc chơi Mấy mùa sương lạnh, lệ đầy vơi Nhức xương, dâu buốt miền da thịt Chân lý xa với trong biển khơi
05/08/2020(Xem: 10607)
Cô Vy (Covid 19) ơi ! sao em tàn ác thế ? Đã lấy đi tánh mạng biết bao người Khiến nhân thế mất đi nụ cười tươi Đành “giản cách”với khóc sầu ly biệt
05/08/2020(Xem: 16963)
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! ''