Thiền Viện Yên Lặng (thơ)

27/08/202008:13(Xem: 13147)
Thiền Viện Yên Lặng (thơ)

THIỀN VIỆN YÊN LẶNG

japanese-temple-001

Ngài là một vị thiền sư

Chỉ còn một mắt, bị hư một rồi

Nhưng ngài giác ngộ rạng ngời

Dạy hàng đệ tử ở nơi chùa này.

Suốt cả đêm, lẫn cả ngày

Chùa im lặng lẽ, gió bay thì thào

Không hề nghe tiếng động nào

Và ngay cả tiếng kinh cầu trang nghiêm

Ngài ra lệnh bãi bỏ liền,

Bao nhiêu đệ tử chuyên thiền mà thôi.

Khi ngài từ giã cõi đời

Bà già hàng xóm cạnh ngôi chùa ngài

Nghe chuông vang tiếng hiên ngoài

Và câu kinh tụng ngân dài khắp nơi,

Đoán ra ngay, bà thốt lời:

"Thế là thầy khuất núi rồi còn đâu!"

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo The Silent Temple

trong tập truyện 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

The Silent Temple

Shoichi was a one-eyed teacher of Zen, sparkling with enlightenment.

He taught his disciples in Tofuku temple.

Day and night the whole temple stood in silence. There was no sound at all.

Even the reciting of sutras was abolished by the teacher.

His pupils had nothing to do but meditate.

When the master passed away, an old neighbor heard the ringing of bells and the recitation of sutras. Then she knew Shoichi had gone.

_______________________________________


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2010(Xem: 26144)
Nhất diệp biển chu hồ hải khách Tranh xuất vi hàng phong thích thích Vi mang tứ cố vãn triều sinh Giang thủy liên thiên nhất âu bạch
11/10/2010(Xem: 14837)
Một chút mây và một chút mưa Hồn em thở nhẹ cõi xa xưa Buồn bay lên mấy hàng dây thép Mây trắng em còn phơi ban trưa
11/10/2010(Xem: 16593)
Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi Về chưa con sao vẫn thấy chưa về Con lại phải thêm một lần nói dối Chờ sang năm con hứa sẽ về quê
08/10/2010(Xem: 16175)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 18572)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 27570)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 14715)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 17218)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 18113)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 15296)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương