Cho người trở lại (thơ)

26/08/202009:56(Xem: 9104)
Cho người trở lại (thơ)
bo tat muc kien lien-1


Cho người trở lại


Hôm nay con về
Vào mùa an cư kiết hạ
Con đã nghe rồi
Cỏ cây rộn rã tiếng cười vui
Đón con về
Mùa Vu Lan báo hiếu
Ngẩng lên nhìn Đức Phật
Nghe lòng cảm xúc,
tiếng gọi từ ngàn xưa
Hôm nay con về
Sư Phụ còn đây ngày tháng đó
Áo nâu gầy lòng mở rộng thương yêu
Trời rưới mưa mừng ngày tao ngộ
Biết bao điều kẻ ở người đi
Thế nghĩa là hôm nay con gặp lại Phụ rồi
Con muốn nói, nói cho trọn niềm thương kính
Con muốn cười, cười cho vọng tiếng nhân gian
Sao mấy hôm nay mắt sầu thành trong sáng
Hôm nay con về
về miền Quê Hương muôn thuở
Khung trời cũ ấm yêu niềm thương nhớ
Kỷ niệm vui buồn sống lại trong cơn
Những ngày mưa nắng, nắng mưa
Ngày xưa đó rộn ràng quay trở lại
Tâm hồn con đó, giờ đây tràn nhựa sống
Con biết rồi giờ hội ngộ hôm nay!
Rồi sau đó rộn về lối cũ
Từng ngày qua nắng dẫn bước con đi
Bữa cơm đó, niềm vui tình nhân loại
Con nói với đất trời 
Phụ con ở muôn phương
Vần thơ con viết của hạnh phúc tràn dâng
Vần thơ chẳng cần âm điệu
Vần thơ ngắn, nhưng chắc là không thiếu
Một tâm tình chân thiết đến Phụ con
Ngày mai con về lòng mở rộng thênh thang
Phụ đứng đó đón con, người con yêu viễn xứ
Và muôn thuở,
con vẫn là con của đất Mẹ Việt Nam
Con vẫn là con của Cha dòng họ Thích


Tiếp dẫn
Mầu nhiệm thay! Mầu nhiệm thay!
Từng cánh sen nở! Từng cánh sen nở!
Ánh hào quang rực rỡ chiếu muôn phương
Đức Phật đó A Di Đà thân kim sắc
Cùng Đức Quán Âm, Ngài Thế Chí theo cùng
Biết bao Bồ Tát hiện thân
Rước người về đó chốn lành an vui
Nam Mô niệm Phật Di Đà
Cho người cõi thế chan hòa niềm vui
Đâu đâu cũng tiếng nhạc trời
Ta Bà Tịnh Độ khắp nơi an lành
Chấp tay con quỳ xuống
Dòng nước mắt tuôn rơi
"Nam Mô từ phụ Di Đà
Cha lành độ khắp muôn loài chúng sanh
Hôm nay con phát nguyện rằng
Lòng thương mở rộng khắp cùng nhân gian


Mừng Thầy
Khi Thầy đến ánh bình minh rực rỡ
Cảnh núi đồi chim chóc lại reo vang
Những bông cỏ rướn mình thêm sức sống
Để đón Thầy, Thầy từ vạn nẻo xưa.



Không

Tròn tròn như trái ba lông
Nước trôi bèo dạt rỗng không chẳng màng
Tâm sự như muôn vạn nẻo đàng
Lòng không vướng bận chuyện ngàn thế gian
Thong dong từng bước nhịp nhàng
Chín mùi điệu pháp lòng trần không vương


Tụng kinh
Boong boong em thỉnh nhịp chuông
Lắng lòng thanh tịnh tâm liền ở đây
Cóc cóc em gõ nhịp đều
Con thuyền Bát nhã thoát vòng tử sinh
Boong cóc-  boong cóc....
Boong !!! Boong!!!!
Mẹ hiền thương kính hiện về bên em


Thơ của Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2015(Xem: 13766)
- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc '' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.
05/02/2015(Xem: 14470)
Vô thường nắm rõ trong tay Đón xuân mừng thọ tháng ngày phôi pha, Tuổi xuân thầm lặng trôi qua Xuân về nhanh chóng tuổi già đến ngay. Năm tàn tháng lụn ai hay
05/02/2015(Xem: 14428)
Tâm và Đất luôn sẵn sàng chờ giống Giống tốt tươi đất nở thắm ngàn hoa Giống thiện lành tâm sẽ được an hòa Không giống tốt đất um tùm cỏ mọc
05/02/2015(Xem: 21955)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
05/02/2015(Xem: 15243)
Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không? Mình mới hỏi lại: Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?
04/02/2015(Xem: 54401)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.
03/02/2015(Xem: 16636)
Một hôm trời nóng nực Kiến thở than buồn bực “Chao ơi! Khát quá lâu Biết kiếm nước nơi đâu Thân tôi mệt xiết bao Không đi nổi nữa nào!”
03/02/2015(Xem: 18308)
Tâm ta bàn bạc khắp muôn nơi Dính mắc nên chi khổ lụy đời Buông xả dục ly không phân biệt Thong dong tự tại thật tuyệt vời Không cố chấp nên cuộc đời giải thoát Ít muốn ham nên cuộc sống thảnh thơi Hiểu và thương nên quyết chí độ đời Không phân biệt lộ “bản lai diện mục”
03/02/2015(Xem: 13428)
Xuân Ất Mùi mơ ước thanh bình Nắm tay chào đón ánh bình minh Chúng ta dù màu da có khác Ai cũng mang máu đỏ trong mình
03/02/2015(Xem: 26535)
Trước đây khá lâu, trong site VietShare (site này bây giờ không còn nữa), một blogger, lấy ký hiệu là Tâm Nguyên (TN), có một ý kiến tuyệt vời : TN đề nghị mọi người cùng nhau viết một « Bài Thơ Liên Ngâm ». Chủ đề là « Quê Hương Yêu Dấu », và thể thơ là « Song Thất Lục Bát ». Mỗi người đóng góp 4 câu, và có thể đóng góp nhiều lần. Liên ngâm nghĩa là người viết sau phải tiếp vần với người viết trước.