Cho người trở lại (thơ)

26/08/202009:56(Xem: 9217)
Cho người trở lại (thơ)
bo tat muc kien lien-1


Cho người trở lại


Hôm nay con về
Vào mùa an cư kiết hạ
Con đã nghe rồi
Cỏ cây rộn rã tiếng cười vui
Đón con về
Mùa Vu Lan báo hiếu
Ngẩng lên nhìn Đức Phật
Nghe lòng cảm xúc,
tiếng gọi từ ngàn xưa
Hôm nay con về
Sư Phụ còn đây ngày tháng đó
Áo nâu gầy lòng mở rộng thương yêu
Trời rưới mưa mừng ngày tao ngộ
Biết bao điều kẻ ở người đi
Thế nghĩa là hôm nay con gặp lại Phụ rồi
Con muốn nói, nói cho trọn niềm thương kính
Con muốn cười, cười cho vọng tiếng nhân gian
Sao mấy hôm nay mắt sầu thành trong sáng
Hôm nay con về
về miền Quê Hương muôn thuở
Khung trời cũ ấm yêu niềm thương nhớ
Kỷ niệm vui buồn sống lại trong cơn
Những ngày mưa nắng, nắng mưa
Ngày xưa đó rộn ràng quay trở lại
Tâm hồn con đó, giờ đây tràn nhựa sống
Con biết rồi giờ hội ngộ hôm nay!
Rồi sau đó rộn về lối cũ
Từng ngày qua nắng dẫn bước con đi
Bữa cơm đó, niềm vui tình nhân loại
Con nói với đất trời 
Phụ con ở muôn phương
Vần thơ con viết của hạnh phúc tràn dâng
Vần thơ chẳng cần âm điệu
Vần thơ ngắn, nhưng chắc là không thiếu
Một tâm tình chân thiết đến Phụ con
Ngày mai con về lòng mở rộng thênh thang
Phụ đứng đó đón con, người con yêu viễn xứ
Và muôn thuở,
con vẫn là con của đất Mẹ Việt Nam
Con vẫn là con của Cha dòng họ Thích


Tiếp dẫn
Mầu nhiệm thay! Mầu nhiệm thay!
Từng cánh sen nở! Từng cánh sen nở!
Ánh hào quang rực rỡ chiếu muôn phương
Đức Phật đó A Di Đà thân kim sắc
Cùng Đức Quán Âm, Ngài Thế Chí theo cùng
Biết bao Bồ Tát hiện thân
Rước người về đó chốn lành an vui
Nam Mô niệm Phật Di Đà
Cho người cõi thế chan hòa niềm vui
Đâu đâu cũng tiếng nhạc trời
Ta Bà Tịnh Độ khắp nơi an lành
Chấp tay con quỳ xuống
Dòng nước mắt tuôn rơi
"Nam Mô từ phụ Di Đà
Cha lành độ khắp muôn loài chúng sanh
Hôm nay con phát nguyện rằng
Lòng thương mở rộng khắp cùng nhân gian


Mừng Thầy
Khi Thầy đến ánh bình minh rực rỡ
Cảnh núi đồi chim chóc lại reo vang
Những bông cỏ rướn mình thêm sức sống
Để đón Thầy, Thầy từ vạn nẻo xưa.



Không

Tròn tròn như trái ba lông
Nước trôi bèo dạt rỗng không chẳng màng
Tâm sự như muôn vạn nẻo đàng
Lòng không vướng bận chuyện ngàn thế gian
Thong dong từng bước nhịp nhàng
Chín mùi điệu pháp lòng trần không vương


Tụng kinh
Boong boong em thỉnh nhịp chuông
Lắng lòng thanh tịnh tâm liền ở đây
Cóc cóc em gõ nhịp đều
Con thuyền Bát nhã thoát vòng tử sinh
Boong cóc-  boong cóc....
Boong !!! Boong!!!!
Mẹ hiền thương kính hiện về bên em


Thơ của Diệu Danh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2021(Xem: 8602)
Chuông ngân tiếng thấy vương tâm dạ Như nhủ ta buông xả giận hờn Đừng nên tính chuyện thiệt hơn Cho lòng thanh thản tâm hồn tịnh yên
03/02/2021(Xem: 11891)
Đón Tết năm nay thấy ...khác xưa , Bạn bè biền biệt ...vãng lai thưa Một mình cô quạnh ..gian nhà trống Ông Táo ngày mai .. vẫn phải đưa ! Xuống phố, ừ ..mua cam, mứt, quả Chuẩn bị tuần nữa cũng là vừa Hai chậu Vạn Thọ trước nhà ... Tết ! Xuân đến ... quan trọng nhất Giao Thừa.
03/02/2021(Xem: 13493)
Tùng xèng tùng xèng Chuông đồng hồ reng Giật mình tỉnh giấc Hăm ba tháng Chạp Mang gấp khẩu trang Kính tâu Ngọc Hoàng
03/02/2021(Xem: 34377)
Vừa qua nhóm ảnh Nhất Chi Mai thuộc tu viện Phước Hòa (Đồng Nai), được sự hướng dẫn của Thượng toạ Viện chủ đã đến Buôn Mê Thuột để quay những thước phim đầu tiên về nhạc sĩ Hằng Vang. Cùng với cố nhạc sĩ Lê Cao Phan, Bửu Bác... được xem như lớp tiền phong của dòng tân nhạc Phật giáo. Nhạc sĩ Hằng Vang tên thật là Nguyễn Đình Vang, sinh năm 1933 tại Huế. Trong hơn 60 năm sáng tác, ông có hàng trăm ca khúc về đề tài này, nổi bật nhất là ca khúc Ánh Đạo vàng (1958) đã thấm sâu vào lòng Phật tử suốt thời gian dài từ khi ra đời.
01/02/2021(Xem: 11673)
Hãy khéo luyện lòng mình luôn quảng đại Để những điều chướng ngại được dung thông Khổ đau buồn tức để chi trong lòng Sống tốt đẹp bằng trái tim rộng mở
01/02/2021(Xem: 12985)
Chữ “chùa” thường dễ khiến người ta liên tưởng đến những… chữ khác như kinh-kệ-chuông-mõ-sư-sãi…Xa hơn, có thể gợi nhớ đến chữ… thơ (vì, tu sĩ và thi sĩ vốn là bằng hữu, trong truyền t
01/02/2021(Xem: 16125)
Vào năm 1990, một nhà sư trẻ đến thị xã Lagi – Bình Thuận, dừng bước bên con suối Đó vắng vẻ, cảnh quan đơn sơ, mộc mạc, cách xa trung tâm Lagi. Con suối có cái tên hơi lạ, tên nguyên sơ là suối Đá do chảy qua nhiều tảng đá to, sau này khi người Quảng đến định cư, đọc chệch thành “suối Đó”. Vị sư trẻ dựng một thảo am bên cạnh con suối, cao hứng đặt tên thảo am là chùa Đây, tạo thành một cái tên hay hay và lạ mà du khách đến một lần không thể nào quên “suối Đó – chùa Đây”. Sau này, thảo am nhỏ được trùng tu dần thành một ngôi chùa trang nghiêm và tĩnh lặng với cái tên mang lại cho người ta cảm giác an nhiên tự tại khi nhắc đến như hôm nay – chùa Thanh Trang Lan Nhã.
01/02/2021(Xem: 17305)
Ngôi chùa nhỏ với không gian yên tĩnh nằm bên dòng suối Đó giáp ranh giữa xã Tân Phước và phường Tân An, thị xã La Gi có cái tên rất thanh vắng, tịch mịch “Thanh trang lan nhã” . Chùa do một vị Đại đức tuổi trung niên làm trụ trì, nhà sư Thích Tấn Tuệ. Sư Tấn Tuệ tên thật là Đinh Văn Thành (SN 1960), quê ở làng Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Ông quy y từ lúc còn nhỏ được đào tạo học hành chu đáo, đi lại nhiều nơi nên kiến thức sâu rộng.
01/02/2021(Xem: 11626)
Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa trần gian này, khiến cho mặt đất ngất say trong cơn rung động choáng váng. Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm hồi sinh cho kẻ lữ hành cô độc, sống trườn qua cơn gió xoáy ác liệt giữa hư không. Em đến như đóa hồng ngát hương trong nắng sớm, như bông trang thùy mị, nhẹ vờn trong tha thiết âm thầm, như vầng trăng rằm lung linh trên hồ biếc, như giọt sương vi diệu tẩm ướt đượm nhuần lá cỏ, như mây trời bữa nọ, như dòng sông chở ráng đỏ hoàng hôn về gieo mộng mị bồng bềnh, đẫm hương tóc em trôi.
01/02/2021(Xem: 19666)
Nói thiệt lòng, tâm trạng của tôi mấy ngày qua vô cùng... bất ổn, tinh thần có chiều xuống dốc, phần vì "thử thể bất an", phần vì chuyện đời có nhiều đột biến vào năm cùng tháng tận, đã bình thản đương đầu đối chọi bằng các phương pháp tu niệm hành trì, giữ niềm tin vững chãi, liên tục ra vào các chốn già lam để lễ Phật bái Tăng, tác nghiệp thi văn... nên chế ngự được nhiều chướng duyên nghịch cảnh, nhưng nghiệp duyên quá khứ vẫn còn đầy dãy, vẫn đến đó, vẫy tay cười chào như chế giễu, thử thách...