Chạnh lòng (thơ)

24/08/202012:43(Xem: 8665)
Chạnh lòng (thơ)

Chạnh lòng

vu-lan-hieu










Ngày ngày lễ Phật xong đến phần hồi hướng ,
Mẹ, Cha dù đang cảnh giới nơi nao ?
Nguyện chút công đức này đền đáp công lao ,
Dưỡng dục nên người lại thêm biết Đạo ?


Càng trưởng thành, lễ nghi càng thông thạo
Phong tỏa nên kinh tụng mở vang vang ,
Cúc vàng, trắng, tím thay đổi trang hoàng
Trong đầu niệm hồng danh Địa Tạng Bồ Tát !


Ba năm rồi vẫn hằng luôn khao khát ,
Một đêm mơ sống lại thuở ấu thơ ...
Quấn quýt bên cha mẹ ...trẻ dại khờ,
Nũng nịu lúng túng ...bộ trang phục rực rỡ !


Mơ chỉ là mơ, thực tại còn trăn trở !
Vẫn chưa xứng đáng là con của mẹ cha ,
Vẫn chưa đủ bao dung độ lượng thứ tha ,
Nên thiển cận cứ tranh đua phần thắng !


Ba Vu Lan rồi khi ngực cài hoa trắng !
Mới chạnh lòng ...Ồ ! ta đã mồ côi,
Dòng đời trôi ...ngày kia cũng phải xa rời
Để lại gì ...?
nếu năm xưa chưa từng vun bồi chữ ĐỨC ?


Ước mong ngay lúc này mọi người đều tỉnh thức ,
Luật nhân quả không sai về nghiệp lực!!!


Huệ Hương
Mùa Vu Lan ,Phật lịch 2564



***
Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41846)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.