Phẩm 24: Tham Ái

23/08/202013:02(Xem: 15091)
Phẩm 24: Tham Ái
 
buddha-523

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

Phẩm Tham Ái 24 

 



334/ Người sống đời phóng dật,

Ái tăng như giây leo,

Nhảy đời này đời khác,

Như vượn tham quả rừng.



334/ Người nào đời sống buông lung

Ái tăng,dục trưởng cùng chung mt giòng,

Như vượn nhảy khắp tây đông

Chuyn cây tham trái xoay vòng tsinh.



335/ Ai sống trong đời này,

Bị ái dc buộc ràng,

Sầu khổ sẽ tăng trưởng,

Như cỏ Bi gp a.



335/ Buộc ràng vì bởi vô minh

Khổ đau tăng trưởng ái tình bủa vây,

Như mưa ngập đất cỏ dầy

Tốt xanh cành lá, gốc sâu khó đào.



336/ Ai sống trong đời này,

Ái dục đuọc hàng phục,

Sầu rơi khỏi người ấy,

Như giọt nước lá sen.



336/ Ai người biết sợ thương đau

Ái dc dứt bỏ, khổ sầu viễn ly,

Còn gì đâu để ưu bi

sen nước đổ có gì luyến lưu.



337/ Đây điều lành Ta dạy,

Các ngươi tụ họp đây;

Hãy nhổ tận gốc ái,

Như nhổ gốc cỏ Bi,

Chớ để ma phá hoại,

Như dòng nước có lau.



337/ Này hi, các vị Tỳ khưu

Lắng nghe ta dy chớ nuôi dục tình,

Tâm ái không để khởi sinh

Phải nhổ tận gốc, bóng hình cũng tiêu.

Thiên ma không thể cợt trêu

Như dòng nước lũ cun theo bọt bèo.



338/ Như cây bị chặt đốn,

Gốc chưa hại vẫn bền;

Ái tuỳ miên chưa nhổ;

Khổ này vẫn sanh hoài.



338/ Chặt cây như chặt giây leo

Gốc còn nguyên đó, chi theo trưởng thành,

Ngủ ngầm chờ dịp phát sanh

Gốc ái còn đó, lớn nhanh khổ hoài.



339/ Ba mươi sau dòng Ái,

Trôi người đến khả ái,

Các tư tưởng tham ái,

Cuốn trôi người tà kiến.



339/ Ba mươi sáu dòng ái này

Cuốn trôi người đến thương vay khóc hờ,

Cuộc đời không đẹp như mơ

Nhận chìm bao kẻ hững hờ vô tâm.



340/ Dòng ái dc chảy khắp,

Như giây leo mọc tràn,

Thy giây leo va sanh,

Với tu, hãy đoạn gốc.



340/ Ai thấy ái dục nẩy mầm

Như giây leo mọc vươn tràn khắp nơi

Nhanh tay đoạn gốc hết đời

Giây khô, ái cạn, sầu vơi, tuệ cường.



341/ Người đời nhớ ái dục,

Ưa thích các hỷ lạc,

Tuy mong cầu an lạc,

Chúng vn phi sanh già.



341/ Thế gian ngũ dục còn vương

n hoan sum họp, đoạn trường bit ly,

Sanh già từng bước đến kỳ

Đố ai thoát khỏi bài thi cui cùng.



342/ Người bị ái buộc ràng,

Vùng vẫy và hoảng sợ,

Như thỏ bị sa lưới,

Chúng sanh ái trói buộc,

Chịu khổ đau dài dài.



342/ Như con thỏ đẹp vẫy vùng

Khi sa lưới rp vô phương thoát nàn,

Người kia bị ái buộc ràng

Như lưới trói chặt muôn ngàn sợi dây.

Chịu đau chịu khổ dài dài

Rối loạn sợ hãi, biết ai thế phần.



343/ Người bị ái buộc ràng,

Vùng vẫy và hoảng sợ,

Như thỏ bị sa lưới;

Do vậy vị Tỷ Kheo,

Mong cầu mình ly tham,

Nên nhiếp phục ái dục.



343/ Cứ bò trong by loanh quanh

Thnhư người phi dự phần đớn đau.

Đều do ái dc dẫn đầu

Tỳ kheo biết vậy quán sâu dứt trừ.



344/ Lìa rừng lại hướng rừng,

Thoát rừng chy theo rừng,

Nên xem người như vậy,

Được thoát khỏi buộc ràng,

Lại chy theo ràng buộc;



344/ Rời nhà vì muốn đi tu

Muốn ra khỏi chốn ngục tù trói trăn,

Khi làm một kẻ du tăng

Xuất gia đâu chthoát phăng ca nhà.

Không lìa bản ngã chấp ta

Tham danh cố vị ở nhà như xưa.



345/ Săt, cây, gai trói buộc,

Người trí xem chưa bền,

Tham châu báu, trang sức

Tham vng, vợ và con.



345/ Khách về không được vì mưa

Những giây trói buộc khó ngừa được tham,

Sắt, cây ngăn cn là lầm

Vợ con, tài sắc chắc trăm phần bền.



346/ Người có trí nói rằng;

Trói buộc nầy thật bền,

Trì kéo xung, lún xuống,

Nhưng thật sự khó thoát;

Người trí cắt trừ nó,

Bỏ dục lạc, không màng.



346/ Giây tơ siết chặt vì mềm

Kéo trì người ngỡ, thật êm ái nằm,

Không dng xây mng trăm năm

Trói vào bể ái nguồn ân thật bền.

Luân trầm tam giới xung lễn

Xuất gia chánh nghĩa một ln thoát ra.



347/ Người đắm say ái dục,

Tự lao mình xung dòng,

Như nhện sa lưới dệt;

Người trí cắt rừ nó,

Bỏ mọi khổ, không màng.



347/ Còn tu chỉ ra khỏi nhà

Như con nhện ấy tự sa lưới mành,

Buộc ràng trong lưới mình sanh

Người say đắm dục xây thành trói ngăn.

Bậc trí tất cả không màng

Lợi danh, tình ái thoát vòng ni trôi.



348/ Bỏ quá, hiện, vị lai,

Đến bờ kia cuộc đời,

Ý giải thoát tt cả,

Chớ vướng lại sanh già.



348/ Một khi đã dứt bỏ rồi

Duyên xưa không nh, hin thời lãng quên,

Ngày mai mây trng bng bnh

Hỏi chi ngày tháng, trăng lên mấy lần.



349/ Người tà ý nhiếp phục,

Tham sắc bén nhìn tịnh,

Người ấy ái tăng trưởng,

Làm giây trói mình chặt.



349/ Nếu ai tâm ý phân vân..

Tự mình luyến ái đã ngăn lối về,

Hạnh phúc càng hưởng càng mê

Lưới tình trói chặt bốn bề tai ương.



350/ An vui, an tnh ý,

Quán bất tnh ,thường niệm,

Người ấy sẽ diệt ái,

Cắt đứt ma trói buộc.



350/ Khéo tu quán bất tnh thường

Chán thân tứ đại, chng vương niệm tà,

Ý thanh tnh, dit tâm ma

An vui thực tại, xut gia nghĩa huyền.



351/ Ai tới đích, không sợ,

Ly ái, không nhiễm ô,

Nhổ mũi tên sanh tử

Thân này thân cuối cùng.



351/ Con đường gây to nghiệp duyên

Đã đi qua hết não phin còn đâu,

Tử sinh Ta đã t cầu

Thuyn về bến giác, đò sau cuối cùng.



352/ Ái lìa, không chp thủ,

Cú pháp khéo biện tài,

Thấu suốt từ vô ngại,

Hiểu thứ lớp trước sau,

Thân này thân cui cùng;

Vị như vậy được gọi,

Bậc Đại trí, đại nhân.



352/ Giờ đây mi tht ung dung

trong trn cnh mà không nhim trần,

Mượn li diễn ý độ nhân

Tuỳ Theo thứ lớp thin căn mỗi người.

Phương tin du hoá khắp nơi,

Nương thân tứ đại kết bồi thiện duyên.

Chúng sanh quy ngưỡng pháp truyền,

Đại nhân danh xng, an nhiên mãn phần.



353/Ta hàng phục tất cả,

Ta rõ biết tt cả,

Không bnhim pháp nào.

Ta từ bỏ tất cả,

Ái diệt, tự giải thoát,

Đã tự mình thng trí,

Ta gọi ai thầy ta.?



353/ Hiểu thông khp chốn hồng trần

Tự mình, tìm pháp giải thông chp lầm,

Qua bao ức kiếp tối tăm

Giờ đây thy rõ nguồn căn luân hồi.

Thng trí tự thành tu thôi !

Bồ đề Đại giác, cao ngôi không Thầy.



354/ Pháp thí, thng mi thí !

Pháp v, thng mọi vị !

Pháp h, thng mọi hỷ !

Ái dit, dứt mọi khổ !



354/ Pháp này trao tại vườn Nai !

Đủ duyên trọn lãnh, vị này ti cao !

Pháp h, sung mãn tuôn trào !

Ái diệt, tối thng khổ đau không còn !



355/ Tài sản hại người ngu,

Không người tìm bờ kia,

Kẻ ngu vì tham giàu,

Hại mình và hại người.



355/ Tài sản ngục tù vàng son

Người ngu thothích lại còn kéo lôi,

kia chết bởi tham mồi

Ai không mắc cạn, thuyền trôi đến bờ.



356/ Cỏ làm hại rung vườn,

Tham làm hại người đời;

Bố thí người ly tham,

Do vậy được quả lớn.



356/ Tham lam hại kẻ mộng mơ

Ruộng đầy cỏ dại khiến cho thất mùa,

Quả lành đâu phải tìm mua

Thành kính bthí bậc ngừa nhim tham.



357/ Cỏ làm hại rung vườn,

n làm hại người đời;

Bố thí người ly sân,

Do vậy được quả lớn.



357/ Cúng dường chớ khởi lòng sân

Bao nhiêu phước đức một lần tiêu tan,

Vườn hoang cỏ dại điêu tàn

Chăm sóc cần đến, muôn ngàn cng dâng.



358/ Cỏ làm hại rung vườn

Si làm hại người đời;

Bố thí người ly si,

Do vậy được quả lớn.



358/ Một lòng tấn đạo nghiêm thân

Nhổ đi cỏ dại phi cn nhit tâm,

Si mê tăm tối sai lầm

Nhờ đèn trí tuệ căn trần rỗng soi.



359/ Cỏ làm hại rung vườn,

Dục làm hại người đời;

Bố thí người ly dục,

Do vậy được quả lớn.



359/ Dục tham đã dứt đoạn rồi

Thong dong tnh toạ bên đồi tịch liêu,

ng dường quả phước bao nhiêu

Thành bc Giác Ngộ, thương yêu vạn loài.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2011(Xem: 15494)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 14414)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14174)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13164)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21046)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 12785)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14098)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13567)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18107)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14337)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..