Phẩm 24: Tham Ái

23/08/202013:02(Xem: 15675)
Phẩm 24: Tham Ái
 
buddha-523

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

Phẩm Tham Ái 24 

 



334/ Người sống đời phóng dật,

Ái tăng như giây leo,

Nhảy đời này đời khác,

Như vượn tham quả rừng.



334/ Người nào đời sống buông lung

Ái tăng,dục trưởng cùng chung mt giòng,

Như vượn nhảy khắp tây đông

Chuyn cây tham trái xoay vòng tsinh.



335/ Ai sống trong đời này,

Bị ái dc buộc ràng,

Sầu khổ sẽ tăng trưởng,

Như cỏ Bi gp a.



335/ Buộc ràng vì bởi vô minh

Khổ đau tăng trưởng ái tình bủa vây,

Như mưa ngập đất cỏ dầy

Tốt xanh cành lá, gốc sâu khó đào.



336/ Ai sống trong đời này,

Ái dục đuọc hàng phục,

Sầu rơi khỏi người ấy,

Như giọt nước lá sen.



336/ Ai người biết sợ thương đau

Ái dc dứt bỏ, khổ sầu viễn ly,

Còn gì đâu để ưu bi

sen nước đổ có gì luyến lưu.



337/ Đây điều lành Ta dạy,

Các ngươi tụ họp đây;

Hãy nhổ tận gốc ái,

Như nhổ gốc cỏ Bi,

Chớ để ma phá hoại,

Như dòng nước có lau.



337/ Này hi, các vị Tỳ khưu

Lắng nghe ta dy chớ nuôi dục tình,

Tâm ái không để khởi sinh

Phải nhổ tận gốc, bóng hình cũng tiêu.

Thiên ma không thể cợt trêu

Như dòng nước lũ cun theo bọt bèo.



338/ Như cây bị chặt đốn,

Gốc chưa hại vẫn bền;

Ái tuỳ miên chưa nhổ;

Khổ này vẫn sanh hoài.



338/ Chặt cây như chặt giây leo

Gốc còn nguyên đó, chi theo trưởng thành,

Ngủ ngầm chờ dịp phát sanh

Gốc ái còn đó, lớn nhanh khổ hoài.



339/ Ba mươi sau dòng Ái,

Trôi người đến khả ái,

Các tư tưởng tham ái,

Cuốn trôi người tà kiến.



339/ Ba mươi sáu dòng ái này

Cuốn trôi người đến thương vay khóc hờ,

Cuộc đời không đẹp như mơ

Nhận chìm bao kẻ hững hờ vô tâm.



340/ Dòng ái dc chảy khắp,

Như giây leo mọc tràn,

Thy giây leo va sanh,

Với tu, hãy đoạn gốc.



340/ Ai thấy ái dục nẩy mầm

Như giây leo mọc vươn tràn khắp nơi

Nhanh tay đoạn gốc hết đời

Giây khô, ái cạn, sầu vơi, tuệ cường.



341/ Người đời nhớ ái dục,

Ưa thích các hỷ lạc,

Tuy mong cầu an lạc,

Chúng vn phi sanh già.



341/ Thế gian ngũ dục còn vương

n hoan sum họp, đoạn trường bit ly,

Sanh già từng bước đến kỳ

Đố ai thoát khỏi bài thi cui cùng.



342/ Người bị ái buộc ràng,

Vùng vẫy và hoảng sợ,

Như thỏ bị sa lưới,

Chúng sanh ái trói buộc,

Chịu khổ đau dài dài.



342/ Như con thỏ đẹp vẫy vùng

Khi sa lưới rp vô phương thoát nàn,

Người kia bị ái buộc ràng

Như lưới trói chặt muôn ngàn sợi dây.

Chịu đau chịu khổ dài dài

Rối loạn sợ hãi, biết ai thế phần.



343/ Người bị ái buộc ràng,

Vùng vẫy và hoảng sợ,

Như thỏ bị sa lưới;

Do vậy vị Tỷ Kheo,

Mong cầu mình ly tham,

Nên nhiếp phục ái dục.



343/ Cứ bò trong by loanh quanh

Thnhư người phi dự phần đớn đau.

Đều do ái dc dẫn đầu

Tỳ kheo biết vậy quán sâu dứt trừ.



344/ Lìa rừng lại hướng rừng,

Thoát rừng chy theo rừng,

Nên xem người như vậy,

Được thoát khỏi buộc ràng,

Lại chy theo ràng buộc;



344/ Rời nhà vì muốn đi tu

Muốn ra khỏi chốn ngục tù trói trăn,

Khi làm một kẻ du tăng

Xuất gia đâu chthoát phăng ca nhà.

Không lìa bản ngã chấp ta

Tham danh cố vị ở nhà như xưa.



345/ Săt, cây, gai trói buộc,

Người trí xem chưa bền,

Tham châu báu, trang sức

Tham vng, vợ và con.



345/ Khách về không được vì mưa

Những giây trói buộc khó ngừa được tham,

Sắt, cây ngăn cn là lầm

Vợ con, tài sắc chắc trăm phần bền.



346/ Người có trí nói rằng;

Trói buộc nầy thật bền,

Trì kéo xung, lún xuống,

Nhưng thật sự khó thoát;

Người trí cắt trừ nó,

Bỏ dục lạc, không màng.



346/ Giây tơ siết chặt vì mềm

Kéo trì người ngỡ, thật êm ái nằm,

Không dng xây mng trăm năm

Trói vào bể ái nguồn ân thật bền.

Luân trầm tam giới xung lễn

Xuất gia chánh nghĩa một ln thoát ra.



347/ Người đắm say ái dục,

Tự lao mình xung dòng,

Như nhện sa lưới dệt;

Người trí cắt rừ nó,

Bỏ mọi khổ, không màng.



347/ Còn tu chỉ ra khỏi nhà

Như con nhện ấy tự sa lưới mành,

Buộc ràng trong lưới mình sanh

Người say đắm dục xây thành trói ngăn.

Bậc trí tất cả không màng

Lợi danh, tình ái thoát vòng ni trôi.



348/ Bỏ quá, hiện, vị lai,

Đến bờ kia cuộc đời,

Ý giải thoát tt cả,

Chớ vướng lại sanh già.



348/ Một khi đã dứt bỏ rồi

Duyên xưa không nh, hin thời lãng quên,

Ngày mai mây trng bng bnh

Hỏi chi ngày tháng, trăng lên mấy lần.



349/ Người tà ý nhiếp phục,

Tham sắc bén nhìn tịnh,

Người ấy ái tăng trưởng,

Làm giây trói mình chặt.



349/ Nếu ai tâm ý phân vân..

Tự mình luyến ái đã ngăn lối về,

Hạnh phúc càng hưởng càng mê

Lưới tình trói chặt bốn bề tai ương.



350/ An vui, an tnh ý,

Quán bất tnh ,thường niệm,

Người ấy sẽ diệt ái,

Cắt đứt ma trói buộc.



350/ Khéo tu quán bất tnh thường

Chán thân tứ đại, chng vương niệm tà,

Ý thanh tnh, dit tâm ma

An vui thực tại, xut gia nghĩa huyền.



351/ Ai tới đích, không sợ,

Ly ái, không nhiễm ô,

Nhổ mũi tên sanh tử

Thân này thân cuối cùng.



351/ Con đường gây to nghiệp duyên

Đã đi qua hết não phin còn đâu,

Tử sinh Ta đã t cầu

Thuyn về bến giác, đò sau cuối cùng.



352/ Ái lìa, không chp thủ,

Cú pháp khéo biện tài,

Thấu suốt từ vô ngại,

Hiểu thứ lớp trước sau,

Thân này thân cui cùng;

Vị như vậy được gọi,

Bậc Đại trí, đại nhân.



352/ Giờ đây mi tht ung dung

trong trn cnh mà không nhim trần,

Mượn li diễn ý độ nhân

Tuỳ Theo thứ lớp thin căn mỗi người.

Phương tin du hoá khắp nơi,

Nương thân tứ đại kết bồi thiện duyên.

Chúng sanh quy ngưỡng pháp truyền,

Đại nhân danh xng, an nhiên mãn phần.



353/Ta hàng phục tất cả,

Ta rõ biết tt cả,

Không bnhim pháp nào.

Ta từ bỏ tất cả,

Ái diệt, tự giải thoát,

Đã tự mình thng trí,

Ta gọi ai thầy ta.?



353/ Hiểu thông khp chốn hồng trần

Tự mình, tìm pháp giải thông chp lầm,

Qua bao ức kiếp tối tăm

Giờ đây thy rõ nguồn căn luân hồi.

Thng trí tự thành tu thôi !

Bồ đề Đại giác, cao ngôi không Thầy.



354/ Pháp thí, thng mi thí !

Pháp v, thng mọi vị !

Pháp h, thng mọi hỷ !

Ái dit, dứt mọi khổ !



354/ Pháp này trao tại vườn Nai !

Đủ duyên trọn lãnh, vị này ti cao !

Pháp h, sung mãn tuôn trào !

Ái diệt, tối thng khổ đau không còn !



355/ Tài sản hại người ngu,

Không người tìm bờ kia,

Kẻ ngu vì tham giàu,

Hại mình và hại người.



355/ Tài sản ngục tù vàng son

Người ngu thothích lại còn kéo lôi,

kia chết bởi tham mồi

Ai không mắc cạn, thuyền trôi đến bờ.



356/ Cỏ làm hại rung vườn,

Tham làm hại người đời;

Bố thí người ly tham,

Do vậy được quả lớn.



356/ Tham lam hại kẻ mộng mơ

Ruộng đầy cỏ dại khiến cho thất mùa,

Quả lành đâu phải tìm mua

Thành kính bthí bậc ngừa nhim tham.



357/ Cỏ làm hại rung vườn,

n làm hại người đời;

Bố thí người ly sân,

Do vậy được quả lớn.



357/ Cúng dường chớ khởi lòng sân

Bao nhiêu phước đức một lần tiêu tan,

Vườn hoang cỏ dại điêu tàn

Chăm sóc cần đến, muôn ngàn cng dâng.



358/ Cỏ làm hại rung vườn

Si làm hại người đời;

Bố thí người ly si,

Do vậy được quả lớn.



358/ Một lòng tấn đạo nghiêm thân

Nhổ đi cỏ dại phi cn nhit tâm,

Si mê tăm tối sai lầm

Nhờ đèn trí tuệ căn trần rỗng soi.



359/ Cỏ làm hại rung vườn,

Dục làm hại người đời;

Bố thí người ly dục,

Do vậy được quả lớn.



359/ Dục tham đã dứt đoạn rồi

Thong dong tnh toạ bên đồi tịch liêu,

ng dường quả phước bao nhiêu

Thành bc Giác Ngộ, thương yêu vạn loài.

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2018(Xem: 11206)
CỬA THIỀN Cửa Thiền lắm cửa vào ra Tâm an: thấy Phật Tâm ma: thấy Người Tâm vui: chộp bắt nụ cười Tâm sân: nghe tiếng chửi Đời sau lưng Cửa Thiền có cổng kín bưng Không vào được cũng đã từng vào trong Cửa Thiền cửa có cửa không An nhiên đóng mở bằng Tâm chính mình. Tâm Không Vĩnh Hữu
28/02/2018(Xem: 11374)
An Lạc Hạnh Sống an hưởng lạc đời người Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng Khi mà muốn được thong dong Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn Niềm vui tạo ở nơi mình Hằng ngày giữ lễ như in thoát phiền Bình an vẹn tánh hồn nhiên Kính trên nhường dưới câu hiền chớ vơi Thế gian mười khóc một cười Vì không luyện tập để đời oán đau Dù cho sướng ít sầu nao Riêng người bậc trí vốn thao hạnh rèn Nhờ huân tập mãi thành quen Phiền lụy dẫu bám không len vào người Đời sống phạm hạnh cao vời Thanh bần đơn giản thảnh thơi bất kỳ Không tham ái chẳng mê si Năm dục đoạn dứt tánh thì an nhiên Phật dạy giới vững thần yên Một giới ba sáu, năm thì hàng trăm Nên cần giữ giới trau tâm Mạch nguồn an lạc thậm thâm dạ này. _Quang Toàn Thành Anh_
27/02/2018(Xem: 17385)
Vùng Đất Mũi một vùng trời sông nước Dưới tận cùng miền đất của quê hương Dân hiền hoà sống bình dị yêu thương Hoà với biển cùng trời mây bát ngát . Tôi muốn về thăm cuối miền quê mát Trải nghiệm lòng yêu mến đất phương Nam Cùng dân tôi ngồi ngắm bóng chiều vàng Bên sông nước quê hương thuyền đưa lối . Mẹ Việt Nam muôn đời luôn kết nối Ra đi rồi ai chẳng muốn về thăm Tôi vẫn yêu sông nước giữa trăng rằm Trên thuyền nhỏ tình người trong ánh mắt .
27/02/2018(Xem: 12224)
TRỞ VỀ BA NGÔI BÁO. Từ bỏ sông mê về bến giác. Sống đời thức tỉnh hạnh tha nhân. Tà kiến bao năm nhiều điên đảo. Nay nguyện giã từ hưởng pháp âm. Lầm lỗi triền miên đâu hoà hợp. Hành hạnh thương yêu sống hợp hoà. Ngôi báo trở về tâm bừng sáng. Bình đẳng chân như hạnh phúc đầy. Minh Hội. Syd 11/01 Mậu Tuất 2018 KTTT
25/02/2018(Xem: 27927)
Theo thông tin ban đầu, sáng cùng ngày (22.2), đoàn ni cô, phật tử khoảng 80 người từ một chùa trên địa bàn H.Long Thành (Đồng Nai) xuống biển Long Hải chơi đầu năm. Một lúc sau, có 10 ni cô xuống biển tắm thì bị nước biển cuốn vào xoáy nước. Lực lượng cứu hộ tại bãi biển kịp dùng phao đưa 6 ni cô vào bờ, sau đó ca nô cứu hộ đưa thêm 2 ni cô khác vào bờ nhưng một người đã tử vong. Đến 11 giờ 30 cùng ngày, thi thể của một ni cô được lực lượng tìm kiếm, cứu hộ phát hiện cách hiện trường vụ tai nạn khoảng 300 m. Ni cô còn lại vẫn đang mất tích.
21/02/2018(Xem: 11779)
Vì còn nặng trĩu tơ vương Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?! Đời người sợ hai nổi như: Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê Sợ chết có ai khỏi tề! Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao Tuỳ duyên tan tụ ra vào Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi Hiểu Phật dạy lợi tư nghì Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng Bỏ dần phiền não lăn tăn Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà! Nhân duyên nhân quả trổ ra Thì mình khắc phục dần dà định tâm Cứu đời Pháp Phật thậm thâm Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...
18/02/2018(Xem: 14913)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
18/02/2018(Xem: 11257)
Hộp rong biển trên tay Ôn còn đó Chẳng có gì phải đáng nói ở đây Cảnh núi rừng đã nói quá đủ đầy Tôi chỉ muốn đi theo Thầy im lặng .
15/02/2018(Xem: 10802)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường. Nhà kia kín cổng cao tường Đế Đô là chủ, giàu sang nhất vùng Tham lam, ích kỷ vô cùng, Hôm nay chủ vắng. Chó trông chừng nhà, Nhe nanh hăm dọa người qua Mắt ngầu hung dữ như là cuồng điên. Phật ngừng khất thực trước hiên Chó lao vội đến sủa lên, cắn ngài "Hãy im!" Ngài nói khoan thai
14/02/2018(Xem: 14061)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!