Phẩm 23: Voi

23/08/202012:59(Xem: 12109)
Phẩm 23: Voi
 

buddha-522
KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)


Phẩm Voi 23 



320/ Ta như voi giữa trận,

Hứng chịu cung tên rơi,

Chịu đựng mi phỉ báng,

Ác gii rt nhiều người.



320/ Khi voi ra gia chiến trường

Tên bay đạn lạc bốn phương tn vào,

Thế trần tà ác xôn xao

Như Lai cũng phải xông vào him nguy.



321/ Voi luyện, đưa dự hội,

Ngựa luyện, được vua cưỡi,

Người luyện, bậc tối thượng,

Chịu đựng mi phỉ báng.



321/ Voi kia huấn luyện kiên trì

Ngựa chuyên vua cưỡi đến đi an bình.

Tối cao giữa đám qun sinh

Nguyền rủa phỉ báng giữ mình vô can.



322/ Tốt thay, con la thuần,

Thun churng loài ngựa Sin,

Đại tượng, voi có ngà,

Tự điều mới tối thượng.



322/ Con nga thun chng đảm đang

La kia giống tốt gánh mang chng nề,

Voi ngà uy dũng khi chê

Người tự điều phục mọi bề hanh thông.



323/ Chẳng phi loài cưỡi ấy,

Đưa người đến Niết Bàn,

Chỉ có người tự điều,

Đến đich, nhờ điều phục.



323/ Thuyền kia khéo lái xuôi dòng

Vượt qua ghnh thác chỉ cần tài công.

Tự điều thành tựu ước mong

Mọi phương tiện tốt cũng không hơn người.



324/ Con voi tên Tài Hộ,

Phát dục khó điều phục,

Trói buộc, không ăn uống,

Voi nhớ đến rừng voi.



324/ Con voi dục chng tự nguôi

Nỗi lên ham muốn bỏ liều không ăn.

Trói buộc thú tính khó khăn

Rừng xanh nghĩ nhớ tình nhân bầy đàn.



325/ Người ưa ngủ, ăn lớn,

Nằm lăn lóc qua lại,

Chẳng khác heo no bụng,

Kẻ ngu nhập thai mãi.



325/ Người ngu thích ngham ăn

Như heo lăn giữa tiểu phân nằm dài,

Khi cân đủ ký phân thây

Người mê phải chu nhp thai luân trầm.



326/ Trước tâm này buông lung,

Chạy theo ái, dc ,lạc;

Nay ta chánh chế ngự,

Như cầm móc điều voi.



326/ Trước vì thiếu trí loạn tâm

Chạy theo dc lc, xoay vần ái ân.

Nay hc theo pháp thượng nhân

Thun phục sợ móc, voi vâng lời Nài.



327/ Hãy vui không phóng dật,

Khéo phòng hộ tâm ý,

Kéo mình khỏi ác đạo,

Như voi bị sa lầy.



327/ Lỡ chân voi bị sa lầy

Tự mình chng đỡ thân này thoát nguy,

Vui trong cnh giới vô vi

Bậc trí thoát khỏi thành trì chấp mê.



328/ Nếu được bạn hiền trí,

Đáng sng chung, hnh lành,

Nhiếp phục mọi nguy hiểm,

Hoan hỷ sống chánh niệm.



328/ Gặp được thiện hữu đề huề

Sống chung hc hi , mọi bề lo toan.

Quý thay gp được bạn vàng

Vui trong chánh niệm lạc an thoả lòng.



329/ Không gp bn hiền trí,

Đáng sng chung, hnh lành,

Như vua bỏ nước bại,

Hãy sng riêng cô độc ,

Như voi sống rng voi.



329/ Nếu không gp bạn trí thông

Cùng nhau vượt chốn bụi hồng lãng du,

Như vua bỏ nước, quân nhu

Thà sống cô độc ẩn cư núi rừng.

Voi kia cũng thế ung dung

Rời đàn sướng khổ không cùng vi nhau.



330/ Tốt hơn sống một mình,

Không người ngu kết bạn,

Độc thân, không ác hnh,

Sống vô tư, vô lự,

Như voi sống rng voi.



330/ Một mình xa chốn lao xao

Vui cùng thin pháp trăng sao bạn đường,

Kẻ ngu nhất quyết không nương

Vô tư sáng kchiu kinh thoát trần.

Như voi một cõi một thân

Tự do tắm suối trong ngn thnh thơi.



331/ Vui thay, bn lúc cần !

Vui thay, sng biết đủ !

Vui thay, chết có đức !

Vui thay, mọi khổ đoạn.!



331/ Vui thay, cần bạn trong đời !

Sống mà biết đủ rong chơi thoả lòng !

Đức dày có chết cũng mong !

Vì khổ đã đoạn, vui không tiếc gì.!



332/ Vui thay, hiếu kính mẹ !

Vui thay, hiếu kính cha !

Vui thay, kính Sa Môn !

Vui thay, kính Hin Thánh.!



332/ Vui thay, hiếu mẹ nhghi!

Thcha trọn đạo Kinh Thi chép rành !

Sa môn phng sự phước sanh !

nh lễ Hiền Thánh quả lành, vui thay.!



333/ Vui thay, già có giới !

Vui thay, tín an trú !

Vui thay, được trí tuệ !

Vui thay, ác không làm.!



333/ Trẻ già giữ giới thng ngay !

Đức tin không chuyển vui ngày thành công !

Vui thay, tuệ giác viên thông !

Vui thay, ác đoạn vun trồng quả chơn. !

 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/2014(Xem: 20817)
Quan Âm Lễ Hội đến ngày Chư Tăng Đại Chúng đó đây tựu tề Phật Tử nao nức thăm Quê Hành Hương Cầu Nguyện cõi về Tâm Linh
04/03/2014(Xem: 18824)
Dại khôn rồi cũng… chết lăn queo, Danh lợi vàng son, nghĩ chán phèo ! Kẻ khó lỡ thời, thêm gặp khổ, Người sang hết vận, phải lo nghèo. Sóng trần thăm thẳm, nhiều tay lội, Đường đạo thênh thênh, ít kẻ theo. Thêm mối dục tình, là bể hận, Mấy ai thoát được, nỗi sầu đeo !
02/03/2014(Xem: 15630)
Tri niệm Sư Phụ bấy lâu Cho Trang giới thiệu sắc màu Quảng An Đóng góp thấm thoát nhịp nhàng ( 2012 - 2014 ) Diễn ngâm diễn đọc miên man chủ đề
28/02/2014(Xem: 21896)
Người về qua ngõ tàn phai Mang hồn du tử trần ai chập chùng.. Đất trời sương phủ mông lung Nghiêng vai trút sạch tận cùng đảo điên. - Một đời qua, nặng ưu phiền Tháng năm đầu đội bao niềm âu lo.. Từ đâu, ai đã buộc cho Khư khư rồi lại .. bo bo nghiệp trần?
28/02/2014(Xem: 16274)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 18004)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 19379)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 29468)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22267)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21202)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết