Chuyến đò ngang sinh mệnh (thơ)

19/08/202015:24(Xem: 12421)
Chuyến đò ngang sinh mệnh (thơ)

hoa_sen (4)

 

Chuyến đò ngang sinh mệnh 



Kính bạch Thầy ,ba năm rồi vào tháng bẩy là đến giỗ mẹ , nhìn lại đời mình sao giống con đường mẹ đã đi qua Tất cả chỉ là ân nghĩa , tất cả đều đã an bày và mình chỉ phải vun bồi công Đức mới tạo thêm năng lượng trên hành trình này .

Kính dâng Thầy bài thơ và kính chúc sức khỏe Thày, HH 



Tháng bảy đến, mưa đêm buồn xa vắng !

Lòng vương mang tang mẹ đã tròn  3 ( ba) ,

Phong tỏa , cô quạnh ...chỉ ta lại với ta ,

Dùng kinh kệ thành tâm nguyện hồi hướng .

Vẫn biết  nghiệp lực mỗi người tự hưởng ,

Với ước mong  chút công  đức  vun bồi ...

Điều kỳ diệu sẽ tác động chiêu mời 

Âm siêu dương thới  phần nào phước quả ! 

Nhận email bạn tâm giao thật nhàn nhã ...

Ngắm trăng,  hoa , trà , bánh nghe kinh ,

Lại còn  khuyên chớ lo chuyện tử sinh .

Chỉ Chánh niệm rời buông mọi  vọng tưởng !

Nhìn lại mình bát nạn còn đeo vướng 

Ngàn bài pháp thoại chưa thấm lý chân , 

Vạn hữu giả hợp nào có tự thân,

Biết là biết vậy ... ngày nào mới Ngộ ? 

Hiện tại mỗi ngày uống ăn tự độ !

Rất bình thường chăm chút chuyện dưỡng sinh ,

Muối đường giảm bớt hầu tránh bịnh linh tinh .

Huyết áp cao,  mở , khớp đau , mắt mỏi !

Mỗi phút giây ba thời tiếp tiếp nối ,

Chiếc đò ngang sinh mệnh đã an bày 

Lại chung cộng nghiệp đại dịch nạn tai 

Cười lên đi  !!!!

Sẽ tăng năng lượng tinh thần chống chỏi, 

Hoa ngoài vườn rộ nở như mời gọi !

Huệ Hương 


hoasen3

Lắng nghe tâm mình 

Trầm cảm đến chăng ? Mấy tháng  ở nhà 

Computer trụ mãi  chẳng rời xa 

Cảm xúc theo nhau ... tâm như  hoang dại 

Suy nghĩ dông dài chuyện cũ đã qua 

Lắng nghe tâm mình ,Phật ở trong ta 

Chú tâm quan sát diễn biến phát ra 

Sâu sắc hiểu sao mắt vương ngấn  lệ 

Thất niệm rồi ... phải chỉnh sửa tối đa

Mọi sai lầm đều bắt đầu từ cảm xúc 

Nhờ Chánh niệm dần dần sẽ nhận ra 

Thuần hoá tâm hoang dại đã quá đà 

Tình thân ái thêm Tham thành địa ngục 

Tâm sở bất thiện sẵn luôn chờ chực 

Là quan binh khuấy động cuộc chiến tranh 

Nhờ lắng nghe tâm khám phá ngọn ngành 

Trực giác hiển hiện họa tai  cắt đứt

Tháng Vu Lan chút dạt dào thổn thức 

Tứ trọng Ân chưa thật sự báo đền 

Nội tâm mình nửa  vương vấn lênh đênh 

Cần một mỏ neo để thuyền yên  bến 

Phật tâm gật đầu ..ngày kia sẽ đến ! 

Lắng nghe tâm mình thuần ôn nhu nhuyễn 

Huệ Hương 


hoa_sen (5)



Thói quen 

 Bốn giờ sáng ...tập thói quen , 

Ngồi thiền một lúc không xen niệm gì .

Quên đi phiền muộn thị phi , 

Vô ra hít thở liễu tri vô thường .

Mừng cho mình đã biết đường 

Quy y Tam Bảo, khiêm nhường kính cung

An phận  thanh thản ung dung ,

Đâu còn vất vã vẫy vùng thuở xưa 

Không còn chê,  ghét , thích , ưa 

Thời tiết lạnh , nóng ,nắng , mưa quen rồi .

Một mình một cõi xa xôi , 

Pháp thoại,  kinh sách gọi mời tiệm tu . 

Vườn sau gió thoảng vi vu 

Lời kinh tiếng kệ hoà ru đồng tình

 Thôi thì trong cuộc Tử , Sinh 

Mộng hành ... hy vọng tâm linh trưởng thành 

Liên đài còn chỗ để dành 

Hạ hạ  sanh phẩm thiện lành lắm thay ! 

Thong dong ...ngày ấy mây bay !!!!

Huệ Hương 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 13554)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16326)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19243)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 19109)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 13183)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 18206)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14933)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 15263)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16472)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17001)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.