Phẩm 20: Đạo

16/08/202011:25(Xem: 13720)
Phẩm 20: Đạo
 buddha-518


KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)


Phẩm Đạo 20




273/ Tám chánh, đường thù thắng,

Bốn câu, lý thù thắng,

Ly tham, pháp thù thắng;

Gia các loài hai chân,

Pháp nhãn, người thù thắng.



273/ Tám con đường Thánh ti cao

Với bốn chơn lý lối vào biển tâm,

Muốn ra khỏi chốn mê lầm

Ly tham ti thương cn chăm chỉ hành.

Tối cao ở giữa thế nhân

Bậc chng Pháp nhãn, Thế Gian Giải bày.



274/ Đường này, không đường khác,

Đưa đến kiến thanh tnh;

Nếu ngươi theo đường này ,

Ma quân sẽ mê loạn.



274/ Con đường chỉ một không hai

Bát Chánh đạo y thy ngay cõi thiền,

Thanh tnh, sáng suốt, siêu nhiên

Ma quân mất lối ,não phiền mê tâm.



275/ Nếu ngươi theo đường này,

Đau khổ được đoạn tận;

Ta dạy ngươi con đường,

Với trí, gai chướng diệt.



275/ Đã tu thì phải tinh cần

Vung lên kiếm tuệ sắc trần rụng rơi,

Khổ đau được đoạn tận rồi

Con đường gii thoát một hơi thng vào.



276/ Ngươi hãy nhit tình làm,

Như Lai chthuyết dạy,

Ngươi hành trì thiền định,

Thoát trói buộc ác ma.



276/ Như Lai giáo pháp đã trao

Thc hành ngươi phi trước sau tự mình,

Để không trói buộc tái sinh

Tuệ đăng thường chiếu quang minh lối về.



277/ Tất cả hành vô thường,

Với tu quán thấy vậy,

Đau khổ được nhàm chán;

Chính con đường thanh tịnh.



277/ Con đường sinh tử ê chề

Phải nên nhàm chán chớ mê đắm hoài,

thường hoi diệt khổ thay

Tuệ quán như thật, tại đây dt trừ.



278/ Tất cả hành khổ đau,

Với tuquán thấy vậy,

Đau khổ được nhàm chán;

Chính con đường thanh tịnh.



278/ Bước vào cnh gii chơn như

Bao nhiêu hành khổ bây giờ rổng rang,

Con đường thanh tnh thênh thang

Bậc trí quán chiếu hào quang toả ngời.



279/ Tất cả pháp vô ngã,

Với tu, quán như vậy,

Đau khổ được nhàm chán;

Chính con đường thanh tịnh.



279/ Khổ đau vì chấp ngã thôi

Giờ đây ngồi quán sương rơi đầu cành,

Thế gian tất cmong manh

Vốn là vô ngã cất dành ung công.



280/ Khi cần không nỗ lực,

Tuy trẻ mạnh nhưng lười,

Chí nhu nhược, biếng nhác,

Với trí tuệ thụ động,

Sao tìm được chánh đạo?



280/ Tu hành phi có ước mong

Thành tựu tuệ giác nối dòng vô sanh,

Đường xa mê đắm hoá thành

Biếng lười lãng phí tuổi xanh đâu còn ?



281/ Lời nói được thận trọng,

Tâm tư khéo hộ phòng,

Thân chớ làm điều ác,

Hãy giba nghip tnh,

Chứng đạo thánh nhân dạy.



281/ Thế nên thận trọng ngữ ngôn

Nói làm phòng hộ biết tôn trọng người.

Vườn tâm hoa tuệ tốt tươi

Ba nghip thanh tnh sáng mười phương trăng,

Ngàn xưa chư Phật dy rng:

Thành đạo chng quả ở thân xác nầy.



282/ Tu thiền, trí tuệ sinh,

Bỏ thiền, trí tuệ diệt;

Biết con đường hai ngả,

Đưa đến hữu, phi hữu,

Hãy tự mình nỗ lực,

Khiến trí tuệ tăng trưởng.



282/ Tu thiền trí tuệ đắp xây

Không thin như núi, khói mây che mù,

Trí tuệ chiếu sáng người tu

Liễu tri hai ngã hữu, phi cõi thiền.

Nương vào định lực vô biên

Làm tăng trưởng tuệ chân nguyên tự mình.



283/ Đốn rừng, không đốn cây,

Từ rừng, sinh sợ hãi,

Đốn rừng và ái dục,

Tỳ kheo, hãy tch tịnh.



283/ Đoạn trừ tế hoặc vô minh

Rừng tham sông ái chkhinh sut lòng,

Tỳ kheo quán chiếu pháp không

Gốc cây tch tnh lc thông hiển bày.



284/ Khi nào chưa cắt tiệt,

Ái dc gia trai gái,

Tâm ý còn buộc ràng,

Như bò con vú mẹ.



284/ Căn trần chưa dứt được ngay

Nữ nam ái nhiễm lưới dây buộc ràng,

Bò mẹ bầu sữa còn mang

con đâu thể dễ dàng tách xa.



285/ Tự cắt giây ái dục,

Như tay bsen thu,

Hãy tu đạo tch tnh,

Niết bàn, Thin thệ dạy.



285/ Để ra khỏi chn ta bà

Cắt ngang ràng buộc, cánh hoa bẻ lìa.

Tịch tnh như cành khô kia

Lời Thin thệ dạy, sớm khuya thc hành.



286/ Mùa mưa ta ở đây,

Đông Hạ cũng ở đây,

Người ngu tâm tưởng vậy,

Không tự giác him nguy.



Đông tàn rồi Hạ qua nhanh

Dù a hay nng không đành bỏ đi,

Người ngu không hiu him nguy

Ngờ đâu nghip đến có gì thật đâu.



287/ Người tâm ý đắm say,

Con cái và súc vật,

Tử thần bắt người ấy,

Như lụt trôi làng ngủ.



287/ Không từ bỏ ý tham cầu

Sum vầy con cái gom thâu sản điền.

Một trận mưa lũ liên miên

Cuốn trôi làng xóm, ngủ yên chết chìm.



288/ Một khi tthần đến,

Không có con che chở,

Không cha, không bà con,

Không thân thích che chở.



288/ Tử thần khi đã o tin

Con cái cha mẹ đứng nhìn mà thôi.

Thân nhân ruột nóng bồi hồi

Tìm ai che ch, qua đời tay không.



289/ Biết rõ ý nghĩa này,

Bậc trí lo trì giới,

Mau lẹ làm thanh tnh,

Con đường đến Niết Bàn.



289/ Bậc trí thy rõ không xong

Khéo mau tu tnh ,Thu đông chng màng.

Tìm con đường xut thế gian

Nhờ giới định tuệ Niết Bàn vng yên.

 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/12/2020(Xem: 11978)
Lá rụng chiều Thu Tường Vân Còn vài chiếc lá trên cành Lá vàng rụng hết lá xanh chuyển màu Từ từ mà rụng đừng mau! Cứ bay nhè nhẹ đỡ đau lòng người Hôm qua lá hãy còn tươi Chiều này đổi sắc vốn lười cũng xem Đẹp thì đẹp thật đó em Nhưng mà gió đến bên thềm lá rơi Có khi trong nắng lả lơi Lá bay theo gió biệt khơi nơi nào Mua thu lá đẹp biết bao Vàng hồng đỏ tím làm sao không nhìn?
21/12/2020(Xem: 11993)
Qua mỗi lần đại dịch cơ nguy bùng phát lại Biệt nghiệp trong cộng nghiệp giúp tỏ tường Phải tích tụ phước đức nhiều... làm vốn tư lương Gọi là may, rủi khi đúng thời cơ hội đến ! Chí kiên quyết, lòng thành tâm không xao xuyến Trực giác thầm mách bảo gì ... hãy làm theo, Nhân quả tốt sẽ vứt dược gánh nặng đang đeo Thời gian sẽ trả lời cho tất cả!!!
20/12/2020(Xem: 11111)
Trời đã vào Thu em có hay? Sân chùa sau trước lá rơi đầy Sáng ra quét sạch thì chiều rụng Rồi cũng có ngày lá hết bay Phước mỏng nghiệp dày đời khổ đau Bốn mùa sống tốt đừng thù nhau Nhân lành qủa ngọt gieo trồng mãi Xuân Hạ Thu Đông qua rất mau
20/12/2020(Xem: 8768)
Đi chùa là để tâm yên Đi chùa đừng có rước phiền vào thân Đi chùa thì nhớ bớt sân Đi chùa cố gắng chuyên cần lo tu Đi chùa xóa những hận thù Đi chùa tạo phước công phu hành thiền Đi chùa tâm tánh phải hiền Đi chùa tinh tấn thường xuyên biết mình Đi chùa thương hết chúng sinh Đi chùa mở rộng tầm nhìn tốt hơn Đi chùa chớ có giận hờn Đi chùa tâm phải chánh chơn với người
19/12/2020(Xem: 16132)
Tình thâm mẫu tử Con biết nói chi Giọt lệ phân kỳ Mẹ đi con ở Nhân duyên cách trở
18/12/2020(Xem: 10297)
Dừng lại để hiểu thêm Tác giả: Tường Vân Không biết từ bao giờ Chúng ta luôn bận rộn Nay được nghỉ tình cờ Dọn đi những bề bộn Nếu biết rộng hiểu sâu Ngồi yên nghiệm nhân quả Đâu có gì phải rầu Tĩnh lặng đời thong thả Chấp nhận mọi khổ đau Nhân quả thêm thẩm thấu Chân thật đối xử nhau Dừng lại các nghiệp xấu
10/12/2020(Xem: 12180)
Con kính dâng Thầy bài thơ nói lên tâm trạng con khi nghe pháp thoại trong những tháng có đại dịch Kính đa tạ Thầy , HH Nhờ đại dịch, qua livestream nghe Thầy giảng pháp, Hành trạng, giáo hoá chúng sanh ... Tổ Sư Thiền Thấy ra ...Thầy ẩn tàng ...Trí Vô Sư của túc duyên Đạo hiệu Thầy mang quả thật là NGUYÊN TẠNG !! Đâu cần thượng đường pháp chiến...khắp nơi xưng tán, Nội điển làu thông, trí nhớ tuyệt luân, Liễu nghĩa đại thừa, giới luật giữ tuân . Hành Bồ Tát Đạo, ngũ minh làm phương tiện !!!
10/12/2020(Xem: 11876)
Một lòng chuyên niệm Di Đà, Kết duyên Tịnh độ Ta bà bình yên. Nhất tâm từng niệm an nhiên Tây Phương hé nở hoàng liên đợi chờ
07/12/2020(Xem: 10427)
Có cánh rừng xưa mùa rợp bóng Mây ngàn về trắng nẽo trời xa. Thâm sơn hun hút hồn u tịch, Tiếng vọng vang cùng khắp cỏ hoa.
04/12/2020(Xem: 22506)
Lớn lao thay Bài Ca Chứng Đạo! Ngài Huyền Giác đã nói lên được những gì ngài thật tu thật chứng trong bài ca này. Nói là bài ca là vì mỗi lời mỗi chữ đều là Trí Tuệ Bát Nhã xuất phát từ Chân Tâm của ngài, nên thông suốt vô ngại và an vui tự tại. Vui trong cảnh giải thoát, vui trong cảnh Niết Bàn, hân hoan mà thốt lên những lời này, không biết gọi nó là gì, nên tạm gọi nó là Bài Ca Chứng Đạo vậy! Ngài Huyền Giác đã bài trừ tất cả sự chấp có, không, cũng có cũng không, không có không không (tứ cú), để nêu ra cái Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm. Người giác ngộ được Bản Thể Chân Tâm này là người “tuyệt học, vô vi, an nhàn vô sự”. Xưa nay nó vốn không một vật mà lại thường đầy đủ muôn pháp không thiếu sót. Khi chưa giác ngộ thì thấy biết bằng vọng thức nên mới có muôn ngàn sai biệt. Khi giác ngộ được Bản Tâm thì thấy biết bằng trí tuệ Bát Nhã nên tất cả là Bất Nhị, Như Thị, và Không.