Phẩm 17: Phẫn Nộ

16/08/202011:11(Xem: 10960)
Phẩm 17: Phẫn Nộ
 
buddha-515

KINH PHÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

Lưu ý:
Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),
Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

Phẩm Phẫn Nộ 17



221/ Bỏ phẫn nộ, ly tham,

Vượt qua mọi kiết sử,

Không chp trước danh sắc,

Khổ không theo, vô sản.



221/ Khen thay kẻ vượt tham sân

Như đò qua khỏi sóng ngầm vực sâu.

Buông neo tìm bến vô cầu

Thỏng tay đứng ngắm bờ lau an bình.



222/Ai chặn được phẫn nộ,

Như dừng xe đang lăn,

Ta gọi người đánh xe,

Kẻ khác, cầm cương hờ.



222/ Như xe tut dốc tử sinh

Nước sôi khói bốc, giminh bình tâm.

Dừng chân khỏi dc hận sân,

Khác xa người chỉ dự phần mang danh.



223/ Lấy không gin thng giận,

Lấy thin thng không thiện,

Lấy thí thng xan tham,

Lấy chơn thng hư nguỵ.



223/ Pháp cú đối trị dạy rành

Bố thí hành thin, phước sanh lộc nhiều.

Bao dung bun giận oán tiêu

Chánh hnh hoá giải mọi điều him nguy.



224/Nói thật, không phẫn nộ,

Của ít, thí người xin,

Nhờ ba việc lành này,

Người đến gần thiên gii.



224/ Chánh ng, chánh nghiệp tu trì

Sống đời thanh bch từ bi giúp người.

Tâm hồn như đoá hoa tươi

Con đường thiên giới mĩm cười hân hoan.



225/ Bậc hiền không hại ai,

Thân thường được chế ngự,

Đạt được cảnh bt tử,

Đến đây, không ưu sầu.



225/ Tinh cn phiền não tiêu tan,

Từ hiền đến thánh dễ dàng đi qua.

Trí nhìn thế giới không hoa

t nhã thượng, thăng toà sanh.



226/Những người thường giác tỉnh,

Ngày đêm siêng tu học,

Chuyên tâm hướng Niết Bàn

Mọi lậu hoặc được tiêu.



226/ Mắt nhìn biển cả trời xanh

Ngày đêm tỉnh thc pháp lành huân tu.

Lậu hoc phiền não che mù

Giờ đây rực sáng chân như Niết Bàn.



227/ A tu La ,nên biết,

Xưa vậy, nay cũng vậy,

Ngồi im,, bị người chê,

Nói nhiều, bị người chê,

Nói vừa phải, bị chê;

Làm người không bị chê,

Thật khó tìm ở đời.



227/ Tu Lại này, miệng thế gian,

Khen chê dù muốn cấm ngăn cũng thừa.

Nói nhiều, nói ít, từ xưa,

Thm chí yên lng có vừa lòng đâu.

Tâm người thắc mắc câu mâu

Trọn đời đi biển mò châu khác gì?



228/ Xưa, vị lai, và nay,

Đau có sự kiện này,

Người hoàn toàn bị chê,

Người trn vẹn được khen.



228/ Có ai trọn kiếp bị chê

a nay ai được trọn bề tán dương.

Vị lai phân biệt tỏ tường

Thế gian tương đối khôn lường khen chê.



229/ Sáng sáng, thẩm xét kỹ,

Bậc có trí tán thán,

Bậc trí không tỳ vết,

Đầy đủ giới định tuệ.



229/ Mặt trời sáng giữa trưa hè

Mặt trăng toả rạng bốn bề thanh lương

Uy quyền ngôi vị đại vương

Bậc trí đinh tuệ giới đường oai nghi.



230/ Hạnh sáng như vàng ròng,

Ai dám chê vị ấy?

Chư thiên phi khen thưởng,

Phạm thiên cũng tán dương.



230/ Khác chăng kẻ trí người si

Phàm phu tăm tối cần gì lời khen ?

Phạm hạnh cao vin ai bằng

Chư thiên các cõi tâm hằng kính tin.



231/ Giữ thân đừng phẫn nộ,

Phòng thân, khéo bo vệ,

Từ bỏ thân làm ác,

Với thân, làm hạnh lành.



231/ Giữ thân trong sch băng trinh,

Tránh xa ác đạo tôn vinh hnh từ.

Nhu hoà khoác áo thân tu

Quyết tâm xô vẹt mây mù thế gian.



232/ Giữ lời đừng phẫn nộ,

Phòng lời, khéo bo vệ,

Từ bỏ lời thô ác,

Với lời, nói điều lành.



232/ Giữ lời tín nghĩa ngàn vàng

Nhẹ nhàng như gió xuân tràn toả hương.

Sen khai lời đẹp tiếng thơm

Pháp âm sực tỉnh ngun cơn trở về.



233/ Giữ ý đừng phẫn nộ,

Phòng ý, khéo bo vệ,

Từ bỏ ý nghĩ ác

Với ý, nghĩ hạnh lành.



233/ Giữ ý không lạc cảnh mê

Vọng tâm phòng hnhư đê vững bền.

Cho dù giông bão ngày đêm,

Ý lành quyết nghĩ một nim thanh cao.



234/ Bậc trí bảo vthân,

Bảo vệ luôn li nói,

Bảo vệ cả tâm tư,

Ba nghip khéo bo vệ.



234/ Ba nghip trong sạch làu làu,

Tham sân từ bỏ bước vào cửa không.

Thành bậc đại trí dung thông,

Thanh lc lu hoặc vừng đông hiển bày.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2011(Xem: 11270)
Ta đi nghễu nghến giữa đời Bỗng dưng một tiếng chuông rơi… giật mình. Cổng chùa ta đứng lặng thinh Nghe hoàng hôn với bình minh nhập nhằng.
21/02/2011(Xem: 13469)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17306)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 14645)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 28241)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 14794)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 60179)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 13188)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 11868)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17160)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."