Phẩm 07: A La Hán

14/08/202017:26(Xem: 11072)
Phẩm 07: A La Hán
buddha-505 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

PHM A LA HÁN  





90/ Đích đã đến, không sầu,

Giải thoát ngoài tt cả,

Đon trmi buc ràng,

Vị ấy không nhit não.



90/ Vung gươm trí tuệ đoạn phăng

Phin não chấp thủ lăng nhăng dc tình,

Dt luân hi, hết tái sinh

Thế gian còn mãi bài kinh nhim mu.



91/ Tsách tấn, chánh nim,

Không thích cư xá nào,

Như ngỗng trời ri ao,

Bsau mi trú ẩn.



91/ Biết trong huyễn cnh chiêm bao

Như thiên nga đã bay vào không gian,

Bsau sông núi bt ngàn

Thiên thanh một cõi, thênh thang hải h.



92/ Tài sn không chất cha,

Ăn ung biết liễu tri,

Ttại trong hành xứ,

Không, vô tướng, giải thoát.”

Như chim gia hư không,

Hướng chúng đi khó tìm.



92/ Liu tri tứ đại ra vô

Vt chất tham chấp nm mkngu,

Thong dong khất hoá vân du

Không, vô tướng ấy phép tu vn toàn.

Giải thoát, hành xlạc an

Như chim tung cánh mây ngàn về đâu?



93/ Ai đon sch lu hoc,

Ăn ung không tham đắm,

Ttại trong hành x,

Không, vô tướng, giải thoát”

Như chim gia hư không,

Du chân thật khó tìm.



93/ Cn chi ăn uống tham cầu

Lu hoc đã sch, nhim màu thậm thâm.

Xa lìa huyn tướng mê lm

Tti hành xứ Phật tâm hin bày

Chim kia vào gia tri mây

Khó mà thấy được du hài tng không.



94/ Ai nhiếp phục các căn,

Như đánh xe điu ngự,

Mn trừ, lu hoc dt,

Người vậy chư Thiên mến.



94/Người nào dt sch ước mong

Sáu căn lu hoc, như đồng ruộng khô.

Chư Thiên dâng cúng đề h

Oai nghi nhiếp phục, tế thô viên thành.



95/ Như đất, không hiềm hn,

Như cột trụ, kiên trì,

Như hồ, không bùn nhơ,

Không luân hi, vị ấy.



95/ Khéo tu như đất không sân

Tín tâm vững trụ ngàn cân không di,

Luân hồi thôi dt cuộc chơi

Htâm trong lắng, xa rời thế gian.



96/ Người tâm ý an tnh,

Li an, nghiệp cũng an,

Chánh trí, chơn giải thoát,

Tnh lc là vị ấy.



96/ Ba nghip giữ được lạc an

Chánh trí vn dụng, thường ban pháp mu,

Con đường giải thoát truyn trao

Sống trong trần tc, mt màu tịnh thanh.



97/ Không tin, hiu vô vi,

Người ct mi hlu

Cơ hi tâm, xả ly,

Vị ấy thật tối thượng.



97/ Bậc giác ngsống trọn lành

Xả ly trần cu li danh hững hờ,

Như sen gia chn bùn nhơ

Vươn lên tongát bến bnhun hương.



98/ Làng mạc hay núi rừng,

Thung lũng hay đồi cao,

La hán trú chnào,

Đất ấy thật khả ái.



98/ Núi rng hay chn cô thôn

Thung lũng đồi dốc chẳng còn ngi chi.

A La hán không có nghi

Trú trong thánh địa vô vi nhim mu.



99/ Khả ái thay núi rừng,

Chngười phàm không ưa,

Vị ly tham ưa thích

Vì không tìm dc lc.



99/ Phàm phu phân bit sc màu

Snơi hoang vng, núi cao non ngàn.

Bc trí hạnh phúc ly tham

Tịnh thanh khả ái, chán nhàm li danh.


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/11/2011(Xem: 32181)
Xin chắp tay hoa mỉm miệng cười Hoa Ưu Đàm Bát nở xinh tươi Xanh vàng đỏ trắng sen thơm ngát Phiền não, Bồ đề, một niệm thôi
26/11/2011(Xem: 28256)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11796)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10757)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30026)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13738)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14822)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25173)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12481)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20811)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!