Phẩm 02: Không Phóng Dật

14/08/202014:07(Xem: 15718)
Phẩm 02: Không Phóng Dật
buddha-500 


KINH PH
ÁP CÚ 

Việt dịch: HT Thích Minh Châu
Thi Hóa: HT Thích Minh Hiếu

 

Lưu ý:

Kinh bên dưới bản gốc Việt dịch: HT Thích Minh Châu (câu đầu),

Câu theo sau là phần Thi Hóa của HT Thích Minh Hiếu (chữ nghiêng)

 

PHẨM KHÔNG PHÓNG DT 2




21. "Không phóng dật, đường sng,

Phóng dt là đường chết.

Không phóng dật, không chết,

Phóng dt như chết rồi



21/ Con đường sinh tử nổi trôi

Đều do phóng dt xa rời tánh linh,

Không buông lung thoát tsinh

Sống mà phóng dt thây sình tháng năm.



22. "Biết rõ sai biệt ấy,

Người trí không phóng dật,

Hoan hỷ, không phóng dật,

An vui hạnh bc Thánh."

 

22/ Biết rõ nguồn gốc thăng trầm

An vui người trí kềm tâm ý mình,

Hoan hỉ trong cõi Thánh minh

Do không phóng dật sóng tình lng yên.



23. "Người hằng tu thiền định,

Thường kiên trì tinh tấn.

Bậc trí hưởng Niết Bàn,

Ách an tnh vô thượng.



23/ Chuyên tu thiền định diệu huyền

Khai nguồn trí tuệ nhp min vô dư,

Tinh cn quán chiếu văn tư,

Người trí tự tại an cư Niết bàn.



24. "Nỗ lực, giữ chánh niệm,

Tịnh hnh, hành thận trọng

Tự điều, sống theo pháp,

Ai sống không phóng dật,

Tiếng lành ngày tăng trưởng.”



24/ Con đường Bát chánh thênh thang

Mỗi ngày tnh thức tâm an, ý hoà,

Sống phạm hạnh, không bôn ba

Vườn tâm hoa tuệ lan xa hương người.



25. "Nỗ lực, không phóng dật,

Tự điều, khéo chế ngự.

Bậc trí xây hòn đảo,

Nước lụt khó ngập tràn."



25/ Cho dù bão lũ cuốn trôi

Nhưng hải đảo vng một ngôi bảo toà.

Khéo điều ngự giữa phong ba

An nhiên, vững chải xứng là hiền nhân.



26. "Chúng ngu si thiếu trí,

Chuyên sống đời phóng dật.

Người trí, không phóng dật,

Như giữ tài sản quý."

 

26/ Khác xa knhim phong trần

Si mê đắm trước, luthân hại đời.

Người trí quyết chng buông lơi

Giữ gìn báu vật rạng ngời niềm tin.



27. "Chớ sống đời phóng dật,

Chớ mê say dc lạc.

Không phóng dt, thiền định,

Đạt được an lc lớn."



27/ Trần gian bảy nổi ba chìm

Ngựa hoang rong rui phải tìm lối ra.

Hỷ lạc, thiền định u xa

Thiền sư an dưỡng thăng hoa pháp màu.



28. "Người trí dẹp phóng dật,

Với hạnh không phóng dật,

Leo lu cao trí tuệ,

Không su, nhìn khổ sầu,

Bậc trí đứng núi cao,

Nhìn kẻ ngu, đất bằng.”



28/ Như lên tận đỉnh non cao

Người trí nhìn xung xôn xao bụi trần,

Chúng mê tham chp tm thân

Buông lung thoả dục là nhân khổ sầu.

Hiền Thánh như ánh trăng sao

Thương quần sanh mãi một màu vô minh.



29. "Tinh cần gia phóng dật,

Tỉnh thc gia quần mê.

Người trí như ngựa phi,

Bỏ sau con ngựa hèn."



29/ Dù trong gia chốn hữu tình

Như con tuấn mã hành trình không ngơi.

Bỏ sau lãng trong chơi

Xóm làng say ngủ, sống đời tự do.



30. "Đế Thích không phóng dật,

Đạt ngôi vị Thiên chủ.

Không phóng dật, được khen;

Phóng dt, thường bị trách.”



30/ Đạt ngôi Thiên chai cho

Nhờ sức tinh tn vượt bờ thế gian.

n dương hnh đức muôn ngàn

Đáng chê trách kẻ, giữa đàng buông lơi.



31. "Vui thích không phóng dật,

Tỷ kheo sợ phóng dật,

Bước tới như lửa hừng,

Thiêu kiết sử lớn nhỏ."

 

31/ Một khi phát chí đại hùng

Giới đủ đã th, buông lung xa lìa.

Như ngọn la cháy hừng kia

Đốt tan ràng buộc râu ria thế trần.



32. "Vui thích không phóng dật,

Tỷ kheo sợ phóng dật,

Không thể bị thối đọa,

Nhất định gn Niết Bàn."



32/ Đã làm Khất sĩ khinh thân

Vẫn sợ phóng dt , là nhân đoạ đày

Sống trong tnh cnh vui thay!

Trăng thanh gió t tháng ngày thong dong.



***
Tu Viện Quảng Đức Youtube Channel

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/10/2014(Xem: 16280)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 14203)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 14898)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 22281)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15064)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 15685)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22142)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13729)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15422)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14344)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm