Vô Tận Đăng (thơ)

24/10/201406:37(Xem: 15022)
Vô Tận Đăng (thơ)

den_cay_2


VÔ TẬN ĐĂNG!


Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên 
Vang dội đông tây tam pháp quyền 
Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo 
Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền 
Đầu đà* bất động xa trần tục
Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên
Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã
Truyền đăng vô tận chấn non Yên.


                                       Lê Đăng Mành

*Phép tu khổ hạnh, không cực đoan, không phải để ép xác, mà để giải thoát thân tâm nhằm mục đích diệt trừ, đào thải hết phiền não.
Sách “Trần triều dật tôn Phật điển lục” chép: “Niên hiệu Hưng Long thứ 7 (1300) tháng 10, vua Trần Nhân Tông vào núi Yên Tử, chuyên cầu tu đạo theo hạnh thập nhị đầu đà, tự lấy danh hiệu là “Hương Vân Đại Đầu đà”. Thập nhị đầu đà là 12 phép tu khổ hạnh như: khất thực, chỉ dùng ba bộ áo, ăn mỗi ngày một lần, ở nơi rừng vắng, ngủ gốc cây v.v…
 
SƠ TỔ TRÚC LÂM
                                  TỰ HỌA
 
Kim thân* long thể thuở uyên nguyên
Thắng giặc lánh xa mộng bá quyền
Nhập thế tinh thần bừng cội đạo
Xuất gia cốt cách tỏa chơn thiền
Nhìn đời bất tịnh không cầu tục
Rõ pháp vô thường chẳng trụ Tiên**
Đối cảnh - như nhiên tâm bất động
Nhân Tông Sơ Tổ rạng trời Yên.

                                        LĐM
 
*khi sơ sanh thân ngài tỏa sắc vàng óng
**Tiên vẫn còn bị luân hồi trong lục đạo.


VÔ THƯỜNG
 
Ngày đi chiều cõng nắng về tây 
Vũ trụ vô thường cũng đổi thay 
Xuân hạ nõn nà tươi tốt đẹp 
Thu đông vàng võ úa hao gầy 
Bến xưa bàng bạc làn sương bủa
Mái cũ mơ màng dải khói vây
Ngoảnh lại ta người cầm ảo mộng
Chòng chành chìm nổi giữa tàn phai

                                                LĐM


TỰ TÁNH!
 
Yên tĩnh hành thâm sẽ thảnh thơi 
Bổn lai thường trụ ở đây thôi 
Nuôi tâm phải xả đừng tham luyến 
Dưỡng tuệ nên buông chớ vọng mời 
Vắng bặt so đo khi ngủ nghỉ
Lặng im tính đếm lúc nằm ngồi
Mây tan vằng vặc vầng trăng rọi
Tự tánh Di Đà * hiển hiện soi!

                                             LĐM 
                        
*“Tịnh độ là lòng trong sạch,  
Chớ còn ngờ hỏi đến Tây phương; Di Đà là tính sáng soi, Mựa phải nhọc tìm về Cực lạc” 
                                                                                                                  Trần Nhân Tông 
   (Cư trần lạc đạo phú, hội thứ ba)
                     
THIỀN TUỆ!
 
Huơ gậy rong chơi tỏa vị thiền
Mặc đời tráo trở vẫn an nhiên
Được thời neo ý xa hoan lạc
Thất thế cột tâm tránh não phiền
Thúc dạ vị tha dù quạnh quẽ
Phơi lòng vô ngã dẫu cô miên
Hạo phong thanh bạch thân như thị
Bát nhã viên dung rõ hiện tiền
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2014(Xem: 22108)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13660)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15378)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14263)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 15563)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15737)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14802)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 20600)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 14934)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14663)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!