Thì thầm cùng hạt bụi

11/08/202016:09(Xem: 12523)
Thì thầm cùng hạt bụi

 hoa sen-18



Thì thầm cùng hạt bụi 

Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ  Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá   uyên  thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi 
Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH 



Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! 

Nên  niềm tin vững chắc đã thành hình. 

Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình 

Rất vi tế ẩn núp  trong vườn tâm đâu đấy ! 



Này hạt bụi nhỏ ...

rất nhiều lần ngầu nhiên ta quên khuấy  ! 

Lý thuyết xa vời ... chỉ toàn  danh tự thôi , 

Sao không thực hành rà soát cái tôi 

Bằng cách tìm bạn... bụi trong mọi ngách lối . 



Càng dọn sạch lau chùi nơi tăm tối 

Tự thẩm sâu như ...nhắc nhở  ta rằng: 

“Làm sao cột chặt bản ngã chạy lăng xăng “

Thấy đến,  thấy đi, đều chỉ là ảo hoá ! 



Thôi nhé, xin lỗi bụi nhỏ .. ta đành xoá 

Thật ra thì ...mi cũng chỉ danh từ 

Lời dạy uyên nguyên ... Đức  Thế Tôn  Bổn Sư 

Điều thật đơn giản, căn bản ... diệu dụng ! 



Mỗi khi sợ hãi buồn lo, 

quyết đem Bát Nhã Tâm Kinh tụng ! 



Huệ Hương 



hoa sen 5a


Lời khuyên hữu ích 


Bạn gửi Email “ Ta  là hạt bụi nhỏ”

Trân quý thay đến vào giữa lúc này 

Thế giới đang hỗn loạn bởi nạn tai 

Và bản ngã lăng xăng nhiều vướng mắc , 



“Bình đẳng giống nhau “ trong thư bạn nhắc 

Vượt thời gian , chân lý vẫn uyên nguyên 

Chớ cậy mình gần gũi được thánh hiền 

Rồi tự mãn đã phát sinh tri tuệ ! 

Này bạn , đừng lộ bày trong khi giao tế 

Giữ lấy niềm hoan hỷ  ... nên thể  hiện lòng Từ 

Nhìn vạn vật khám phá được chữ NHƯ

Thì sắc thân huyễn ảo thành diệu dụng 



Cát bụi sẽ trở về cát bụi .. thật ung dung

Cõi tạm rong chơi ... có gì ràng buộc 

Nghe chi những lời  thán oan  não nuột 

Bài tâm kinh tụng mãi đá cũng gật đầu ! 

Tất cả đều danh tự ... không có nghèo giàu 

Bình đẳng như nhau ta là hạt bụi ! 

 Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/10/2014(Xem: 17648)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 20486)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 20634)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 14935)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 19739)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 15807)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 16622)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 17447)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 18256)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 15088)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình