Nhất Tâm (thơ)

10/08/202012:32(Xem: 9238)
Nhất Tâm (thơ)
Kinh Bat Nha 11 tap7

Nhất Tâm !



Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát  Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh



Mười mấy năm qua  tụng thường ...

 chưa liễu nghĩa

“Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu 

Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ  lý mầu 

Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ? 



Tự mình nghiệm suy chợt giật mình thoảng thốt !

Tuổi đời đang như tia nắng cuối hoàng hôn 

Bây giờ  còn kịp tinh tấn Bát Nhã môn 

Nhất Tâm là Vô Tâm, Hư Không trú!  



Tự an ủi ... hành trình tiệm tu cứ vui thú ,

Đã bước đi rồi ... đích sẽ hiện rõ thôi,

 Dù  trải qua muôn ngàn kiếp luân hồi 

Tích  tụ ...dự trữ sẽ một ngày như nguyện ! 



Đa tạ , tri ân Cổ Đức truyền trao kinh nghiệm  .

Huệ Hương 



Kinh Bat Nha


Dự tri thời chí ! 

Dự tri thời chí chẳng bi ai ! 

Huyễn,  Không như rõ có hình hài,

Tám chục,  trăm năm vần là mộng ..

Thôi thì trọn vẹn giấc mơ này ! 

Trưởng thành mới hiểu được Cái Tôi!

Khôn lanh bản ngã muốn thắng thôi,

Danh lợi từng mong  cầu  nắm chặt. 

Ngờ đâu giờ cuối ... phải buông rồi !

Dự tri thời chí tôi tiễn tôi , 

Thiện lương chút  tạm đủ với đời ,

Sân khấu cuộc đời tròn vai diễn, 

Mĩm cười thanh thản ....thú rong chơi 

Huệ Hương 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/07/2015(Xem: 33692)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 24285)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..
01/07/2015(Xem: 32753)
Chủ đề Một Cõi Đi Về, Thơ và Tạp Bút tập hai, một lần nữa, được cái cơ duyên thuận lợi hân hạnh ra mắt quý độc giả. Cách đây ba năm tập một đã được xuất bản vào năm 2011. Hình thức và nội dung của tập hai nầy, cũng không khác tập một. Nghĩa là chúng tôi cũng chia ra làm hai phần: Phần đầu là thơ và phần sau là những bài viết rải rác đã được đăng tải trên các tờ Đặc san Phước Huệ. Tờ báo mỗi năm phát hành ba kỳ vào những dịp đại lễ như: Phật Đản, Vu Lan và Tết Nguyên Đán. Do đó nên những bài viết có những tiêu đề trùng hợp và nội dung có chút ít giống nhau. Tuy nhiên, mỗi bài đều có những sắc thái hương vị riêng của nó. Ngoài ra, có những bài viết với những tiêu đề khác không nằm trong phạm vi của những ngày đại lễ đặc biệt đó. Nay chúng tôi gom góp tất cả những bài viết đó lại để in chung thành một quyển sách tập hai nầy. Về ý nghĩa của chủ đề nói trên, chúng tôi cũng đã có trình bày rõ trong tập một. Ở đây, chúng tôi không muốn lặp lại. Điều quan trọng mà chúng tôi muốn nói ở đây là
01/07/2015(Xem: 13696)
Trôi Theo Dòng Hư Thực
25/06/2015(Xem: 12525)
Narada, Narada ! Nghìn năm tình du ca Nghìn năm bờ sinh diệt Đất trời mộng thực kiêu sa. Hồn du tử khúc hòa ca linh cầu.
23/06/2015(Xem: 13866)
Tay nâng bát ngọc của trời Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta Hạt cơm đổi biển châu sa Ngọt thơm tình nghĩa, mặn mà nhân duyên Nguyện tu tinh tấn đáp đền Nguyện độ đại chúng, cửa thiền mở toang
21/06/2015(Xem: 20532)
Nước mắt của Quán Thế Âm làm sao đong đếm? làm sao lau khô những giọt nước trong veo chảy xuyên các kiếp?
21/06/2015(Xem: 12698)
Trên đồi máu lõa lồ trăng úa chết Bóng hồn tôi xiêu đổ giữa trời mây Sương khói vỡ uông uông chuông tử biệt Biển thiên thu lảo đảo con táu say!
20/06/2015(Xem: 17135)
Hình Đồng nhập Phật đạo Nối gót chư Tổ Sư Đại thừa kinh tham cứu Nhập thất ngộ Chân Như.
18/06/2015(Xem: 12361)
Lang thang mây ghé đỉnh non Hỏi thăm Đá cỗi đã mòn bao nhiêu Cô đơn mưa nắng sớm chiều Khi nào chán ngán thì theo Mây cùng. Đá cười cây cỏ nghiêng rung Trôi lăn vô định thì đừng lang thang Mưa thơm, gió mát, nắng vàng An nhiên chóp núi, hiên ngang lưng trời Không mỏi mệt, khỏi nghỉ ngơi Hằng ngày vẫn vậy không dời không nghiêng Đi chi cho rước khổ phiền Ngàn năm một cõi thiên nhiên an lành.