Thiền Của Phật (Thơ)

08/08/202009:44(Xem: 10022)
Thiền Của Phật (Thơ)

THIỀN CỦA PHẬT

 buddha_244

Đây lời Phật dạy lâu rồi:

"Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời

Của hàng vua chúa mọi thời

Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền

Chỉ như hạt bụi vương thềm;

Ta coi kho báu nhỏ nhen tầm thường

Dù châu ngọc hay bạc vàng

Chỉ như sỏi đá bên đường khác chi;

Còn lụa là với xiêm y

Dù cho quý giá khác gì giẻ lau;

*

"Ta nhìn ra được từ lâu

Hằng hà thế giới nhiệm mầu quanh đây

Trong bao la vũ trụ này

Chỉ như những hạt chứa đầy trái cây;

Hồ kia rộng lớn vậy thay

Nổi danh nước Ấn đứng ngay hàng đầu

So ra cũng tựa giọt dầu

Li ti nhỏ bé trên đầu bàn chân;

Mọi điều giáo lý dương trần

Đều là hư huyễn, muôn phần giả thôi

Tựa trò ảo thuật tay người;

Ta xem quan niệm tuyệt vời cao siêu

Về nguồn giải thoát sớm chiều

Như là gấm vóc có thêu chỉ vàng

Trong cơn mộng giữa đêm trường;

Ta coi thánh đạo, con đường sáng tươi

Dưới chân bậc giác ngộ rồi

Như hoa hiển hiện trong đôi mắt người;

*

"Nhận ra thiền định cao vời

Như là cột trụ của nơi non ngàn;

Và còn như cõi Niết Bàn

Tựa cơn ác mộng miên man giữa ngày;

Những lời phán đoán lâu nay

Về điều sai đúng, dở hay ở đời

Như rồng uốn lượn buông lơi

Nhịp cùng vũ khúc theo trời nắng mưa;

Lòng tin tăng giảm từ xưa

Coi như vết tích bốn mùa còn vương!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo Buddha’s Zen trong

tập truyện 101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Rep)

Buddha's Zen

Buddha said: "I consider the positions of kings and rulers as that of dust motes.
I observe treasures of gold and gems as so many bricks and pebbles. I look upon the finest silken robes as tattered rags.
I see myriad worlds of the universe as small seeds of fruit, and the greatest lake in India as a drop of oil on my foot.
I perceive the teachings of the world to be the illusion of magicians.
I discern the highest conception of emancipation as a golden brocade in a dream, and view the holy path of the illuminated ones as flowers appearing in one's eyes.
I see meditation as a pillar of a mountain, Nirvana as a nightmare of daytime.
I look upon the judgment of right and wrong as the serpentine dance of a dragon, and the rise and fall of beliefs as but traces left by the four seasons."

_____________________________________

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/2020(Xem: 11327)
Họa dập dồn, lũ dâng lụt lớn Tiếng kêu gào ai oán thê lương Xót xa dòng chảy vô thường Nhìn trông lưu thủy mà thương quê nghèo
13/10/2020(Xem: 16885)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 9892)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10431)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.
12/10/2020(Xem: 9432)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 15941)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 9600)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!
10/10/2020(Xem: 10451)
Tang thương cảnh tượng xót xa lòng Bão táp mưa sa lũ chất chồng Đã có hung thần tên Thủy Điện Còn thêm quái thú nhãn Giao Thông
06/10/2020(Xem: 7988)
Lời Thầy dạy... vang vang trong tâm thức Dừng tạo duyên thuận bản ngã sẽ luân hồi, Pháp hoàn hảo vận hành sẽ đến thôi. Cần Chánh niệm quán soi mình từng giây phút!
04/10/2020(Xem: 14808)
Thu về lá đổ muôn chiều, Cong lưng quét lá đìu hiu một mình. Đã là thọ nghiệp chúng sanh, Duyên nghiệp do mình chạy trốn nơi nao?