Mang tâm lên Chùa (thơ)

07/08/202017:10(Xem: 10010)
Mang tâm lên Chùa (thơ)

chua ky vien (1)chua ky vien (4)


MANG TÂM LÊN CHÙA

Lên chùa 
Mang một cái Tâm 
Chắp tay
Nương dưới bóng râm Bụt Đà
Niềm tin vững chãi không già
Không vơi không hụt 
Không sà xuống sân...
Cờ treo
Hoa cắm
Đèn giăng
Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
Quay về
Đuốc trên tay đỏ nguyện thề
Giốc lòng phụng sự chẳng nề gian truân
Cuộc trần suy bại, thịnh hưng
Cuộc chơi tẻ nhạt, tưng bừng
Vòng xoay...
Ôm Tâm mà đứng nơi này
Nhẹ tênh đối đãi
Chực bay lên trời
Sáu mươi năm quá nhiều lời
Chập chùng khẩu nghiệp vun đồi chất non
Thấy rồi!
Trải rộng
Mở toang
Cái Tâm nặng nhẹ, mất còn
Ai hay?
Lên chùa
Quỳ gối
Chắp tay
Bóng ai như Mẹ thoảng bay qua đồi
Thềm hiên
Góc vắng
Mình ngồi
Cho Tâm lắng đọng
Nắng mời... hồi gia!

chua ky vien (3)



VẪN CÒN VÀ VẪN CHƯA


Vẫn còn 
Cười nụ nhẹ tênh
Thản nhiên 
Đón nợ tiễn duyên 
qua ngày
Vẫn còn 
Phận mỏng tay dài
Ôm đồm yêu ghét
Xới cày đất hoang
Vẫn còn 
Bút phẩy dọc ngang
Chữ vui nét thẹn theo hàng lối xưa
Vẫn còn 
Và cũng vẫn chưa
Ngày mai 
Nối tiếp giỡn đùa cuộc chơi
Vẫn còn 
Ngồi đó nghỉ ngơi
Mà tâm nhảy nhót với đời phù vân
Vẫn chưa 
Và cũng vẫn còn
Phập phù 
Cháy bỏng xác hồn vô minh
Còn ôm một trái tim tình
Giữa giòng 
Chộp bắt câu kinh nhiệm mầu
Vẫn còn 
Mà vẫn còn đâu?
Trăng vàng rơi rụng
Cúi đầu thốt thưa
Lệ thầm rơi tối thấm trưa
Sông nay bờ lở
Biển xưa cát bùn
Còn
Chưa
Cũng cuộc vô thường
Nhập nhòa dưới nắng 
Thả buông
Rồi về…

Tâm Không Vĩnh Hữu






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/02/2011(Xem: 12125)
Ta đi nghễu nghến giữa đời Bỗng dưng một tiếng chuông rơi… giật mình. Cổng chùa ta đứng lặng thinh Nghe hoàng hôn với bình minh nhập nhằng.
21/02/2011(Xem: 14282)
Khói mây liễu mộng, ngoại trần chơi Trăng nước hoa gương, gẫm lại cười Nhân ái đề huề, sao tỏ rạng...
21/02/2011(Xem: 17427)
chẳng phải là bài thơ hẹn ước chẳng phải là ý tưởng vẽ vời mà mùa xuân năm nay lại như cánh gió hân hoan đi về...
21/02/2011(Xem: 15257)
cánh rất mỏng chim đường bay rồi chẳng tới bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
19/02/2011(Xem: 29609)
Hết lòng trân quí và ghi nhớ ân đức sâu dầy của sư Sán Nhiên đã biên soạn và hiệu đính tập sách này, cũng như đã hoan hỷ cho phép Hội Thiện Đức ấn tống nhằm góp phần vào công cuộc hoằng hóa Phật pháp đem đến lợi lạc cho nhiều người. Hội Thiện Đức xin biết ơn sự ủng hộ tinh thần và tán thán sự phát tâm đóng góp tịnh tài của quý Phật tử và ân nhân cho công trình ấn tống này. Xin tri ân chị Thân Thục & anh Thân Phúc đánh máy tập sách; anh Thân Hòa trình bày sách bao gồm thiết kế bìa sách; anh Chúc Giới, anh Thiện Tánh, cùng anh Chúc Tùng cung cấp tài liệu và hình ảnh; Tâm Hân Huệ thỉnh ý sư Sán Nhiên; chị Tâm Thiện, chị Chơn Hạnh Bạch, chị Diệu Âm, Thân Hồng, cùng anh chị Lê Lộc (Lancaster, PA) phụ giúp sổ sách, liên lạc, và kêu gọi cho quỹ ấn tống.
19/02/2011(Xem: 15634)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 61642)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 15028)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 12115)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17839)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."