Tử Sinh Một Thoáng (thơ)

23/07/202011:26(Xem: 13998)
Tử Sinh Một Thoáng (thơ)

Tử Sinh Một Thoáng (Ảnh Minh Họa)

Tử Sinh Một Thoáng
THÍCH HUYỀN LAN

Lời thơ viết vội thành kính phân ưu cùng gia đình của nhà văn Mang Viên Long
vừa qua đời tại An Nhơn - Bình Định chiều mùng 2 tháng 6 Canh Tý - 2020.


“Hoa Tâm Vườn Đạo Vô Ưu”
Anh đi vội quá... Bao người tiếc thương
Tiễn anh tháng 6 trời mưa
Lời thơ nghe đắng bên đời hợp tan
Cuộc đời anh sống hiên ngang
Chân thành giản dị chứa chan lòng mình
Đi qua sóng gió nhục vinh
Thăng trầm dâu bể tử sinh vẫn là
Vẫn là đôi mắt tinh anh
Đạo tâm bút lực nếp lành quê hương
Anh xong một kiếp dạo chơi
Nhân gian còn lại một trời văn chương
Chiều mưa tháng 6 tiếc thương
Vô ưu tỏa ngát một vườn hoa tâm
Cõi về anh bước thênh thang
Tử sinh một thoáng để mà nhớ nhau…

“Hoa Tâm Vườn Đạo Vô Ưu” là trang của tạp chí Vô Ưu – Đắk Lắk, do nhà văn Mang Viên Long phụ trách trong suốt hơn 20 năm qua... Và Vô Ưu số 69 chủ đề Vu Lan Mùa Báo Hiếu năm Canh Tý này là số cuối cùng như một lời chia tay đầy tiếc thương của một nhà văn lúc nào cũng sống vì thi ca văn chương.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/03/2018(Xem: 14007)
Thương ghét buồn vui mới nợ nần Say sưa tạo tác mãi dấn thân Đường xưa lối cũ không vương vấn ( Quê Hương Chơn Tánh ) Ái dục đắm đuối khiến thất thần !
14/03/2018(Xem: 15861)
Xuân về ấm trải cả tầng không, Sải rộng tình thâm giữa nắng hồng. Chữ hẹn thời xao còn lặng bóng, Niềm yêu thuở rộn vẫn êm dòng. Đời xuôi nghĩa tỏa càng mơ ngóng, Dáng não hồn se lại hỏi trông. Biết vậy duyên trần đang lỗ hổng, Bao mùa mãi đợi lắng tơ lòng.
14/03/2018(Xem: 11177)
1-Hương từ lan mọi nẻo, Nhật tuệ chiếu muôn phương. Thiền sàng Tăng tỉnh toạ, Phật điện trầm lan xông.
14/03/2018(Xem: 12814)
Nhận tin con báo về thăm Hân hoan phấn chấn Cha hăm hở chờ Tháng ngày sao chậm thế cơ ?! Ngỡ con gọi cửa ai ngờ tưởng thôi! Cha con xa cách lâu rồi Bệnh xong vừa khoẻ bồi hồi nhớ nhung Con facetime thấy hình dung Mà mong gặp mặt vui cùng bên Cha
14/03/2018(Xem: 14645)
Quê hương mưa nắng dậm trường Gánh gồng mẹ Việt trên đường nuôi con Bây chừ con đã lớn khôn Bỏ quên bà Mẹ lưng còm vai cong .
13/03/2018(Xem: 21232)
Hoá thân giữa chốn bụi hồng, Thênh thang một cõi, sắc không mùi thiền. Bắc Ninh nuôi hạt ươm niềm, Hạo nhiên đại khí, như nhiên thanh bần.
13/03/2018(Xem: 14142)
Tôi muốn sống ở tuổi đời còn lại Nương con thuyền Bát Nhã vượt bờ mê Bao bão to sóng gió cũng chẳng hề Lòng kham nhẫn không bao giờ lùi bước .
13/03/2018(Xem: 15296)
Bà Marcelle Paponneau và người chồng xưa có một hàng xén ở tỉnh nhỏ Montignac de Lauzun vùng Lot-et-Garonne bên Pháp. Ngoài công việc, bà viết rất nhiều chuyện ngắn và thơ. Năm nay bà đã được 93 tuổi. Sống độc thân từ trên 30 năm, lại bị khiếm thị phải dùng máy phóng to mới đọc được chữ, bà vẫn kiên trì đam mê sáng tác. Năm 2015 bà đã in đến quyển sách thứ 5. Văn thơ bà rất được hâm mộ, và bà đã được tặng tới trên 350 văn bằng và huy chương. Ý tưởng bài thơ dưới đây, với câu chữ giản dị, thật quen thuộc với Phật tử chúng ta. Bài này đã có nhiều bài phóng dịch. Ơ đây, Vi Tâm sẽ theo sát nguyên văn và đã để từng dòng song song nguyên văn và bài dịch để quí vị xem cho vui.
13/03/2018(Xem: 22342)
Cùng là một tảng đá, một nửa làm thành tượng Phật, một nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: - Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?! Tượng Phật trả lời: - Vì người chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn. Lúc đó bậc thang im lặng... Cuộc đời con người cũng thế: Chịu được hành hạ, Chịu được cô đơn,Gánh được trách nhiệm, Vác được sứ mệnh, Thì cuộc đời mới có giá trị...
13/03/2018(Xem: 14870)
Già tôi ngắm trong gương Thấy hiển hiện dzô thường Tóc tai đà bạc phết Da nhăn nhúm thê lương!