Cơn Đau Làm Bạn (thơ)

24/06/202004:10(Xem: 9112)
Cơn Đau Làm Bạn (thơ)
hoa sen-13

Cơn Đau Làm Bạn
 
Cũng có lúc chỉ cơn đau làm bạn
Không còn ai nơi thế gian này
Có thể chịu thay bao cơn dằn vặt
Suốt đêm ngày thân tứ đại vần xoay!
 
Đến lúc này chẳng chi mong đợi
Có thân nhân giúp đỡ được  mình
Ngay  cả gia đình quyến thuộc yêu thương
Suốt quãng đời bao vấn vương quyến luyến
 
Nằm một giường thôi đâu cần thăm viếng
Chỉ ánh hào quang an tĩnh thanh bình
Mỉm cười vui cùng Tam Bảo tứ ân
Cuộc hồng trần thoảng phù vân tan biến!
 
Đã  đến lúc chẳng cần cất tiếng
Chỉ một tâm thành chí hướng diệu nguyên
Cuộc đến đi dù vẫn cứ luân phiên
Bận bịu chi bao huyên thiên thế sự
 
Nay  là  lúc buông đi tư lự
Bao ngược xuôi được mất đổi dời
Chỉ chánh niệm toàn tâm lành thiện
Nguyện  khắp chúng sanh tịnh lạc phận đời!
 

Cơn đau bệnh như người bạn cuối
Đến tiễn ta ra khỏi hồng trần
Còn thân ngũ uẩn đương nhiên còn bạn
Mênh mang ánh nguyệt xanh ngát bình an!

Khánh Hoàng
Plano _ June 23, 2020
(Thương tưởng Minh Hà : 1953 – 2017)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/04/2020(Xem: 8927)
Nhìn cây gió thổi liên hồi Bao nhiêu lá rụng thây gầy xác sơ Một chiều Đông lạnh bơ vơ Nhìn hoàng hôn tím đượm buồn hẵm hiu Lắng lòng trong cõi tịch liêu Bâng khuâng nhớ Mẹ cõi lòng quặng đau. Không khóc nhưng mắt nghẹn ngào Nỗi buồn cố gắng nén vào tâm can Cuộc đời buồn thắt miên mang.
02/04/2020(Xem: 23397)
“Cư Trần Lạc Đạo” của Trần Nhân Tông nhiều vị đã luận bàn, nhân có một chút duyên ý, chúng tôi xin ”lạm bàn” thêm một vài ý-… Nội dung Cư Trần Lạc Đạo “Cư trần lạc đạo thả tùy duyên. Cơ tắc xan hề, khốn tắc miên. Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch; Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền.” TRẦN NHÂN TÔNG
02/04/2020(Xem: 10511)
Kính bạch Thầy bổng nhiên sau thời khoá học kinh con nhớ ra mai này là ngày kỷ niệm lần đầu có dịp hành hương chung với Tu viện Quảng Đức do Thầy hướng dẫn và vài vần thơ xin kính dâng Thày và các bạn trong đoàn ngày ấy Thật là một kỳ duyên ! Con rất hạnh phúc và hoan hỷ khi nhớ lại Kính HH Có những kỷ niệm đẹp dường như kỳ diệu ... Ba năm ( hai bốn tháng ) khó thể nào quên , Ý tưởng hành hương thôi thúc ... ghi tên . Chút khuây khỏa sau năm tròn tang mẹ !
30/03/2020(Xem: 11333)
Đang cơn đại dịch Long đong Người nghèo thấp thỏm ngóng trông phép mầu Quanh năm lam lũ, dãi dầu Chắt chiu Nào phải mơ giàu ước sang?! Nợ nần, chi phí... dọc ngang Xa quê ở trọ hết đàng trở xoay Đêm nằm trơ trống xòe tay Đồng tiền khúc ruột vơi đầy cộng chia
29/03/2020(Xem: 10323)
Thiền sư tinh tấn tu hành Cho nên đạo hạnh nổi danh khắp vùng Bà con ca tụng vô cùng Ngài nêu gương sáng soi chung cho đời.
27/03/2020(Xem: 11352)
Nỗi niềm người Canh, Mậu! Khi biết mình mệnh Canh Cô, Mậu Quả , Thuận số ...bằng lòng cách sống quạnh hiu. Chẳng con cháu nào chung buổi cơm chiều , Vẫn thản nhiên vui, yêu đời thầm lặng!
27/03/2020(Xem: 21980)
Thơ Bùi Giáng - Hồng Vân diễn ngâm
25/03/2020(Xem: 25032)
Trong thời Phật, khi dịch bệnh xảy ra, có một gia chủ trình thưa Đức Phật vì sao ngày nay làng mạc xơ xác, hạn hán, dịch bệnh, nhiều người mạng chung,... Đức Phật đã trả lời: "Này Bà-la-môn, ngày nay, các loài người bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, và bị ác tham chinh phục, bị các tà kiến chi phối. Vì bị tham ái phi pháp làm cho say đắm, vì bị ác tham chinh phục, vì bị tà kiến chi phối, trời không mưa xuống đều đặn. Vì vậy, bữa ăn khó tìm, mùa màng hư mất, trắng xóa với côn trùng, chỉ còn lại cọng dẹp. Do vậy, nhiều người mạng chung. Đây là nhân, này Bà-la-môn, đây là duyên, vì sao ngày nay loài người bị tiêu diệt, bị giảm thiểu trông rõ như thế, các làng trở thành không phải làng, các thị trấn trở thành không phải thị trấn, các thành phố trở thành không phải thành phố, các quốc độ trở thành không phải quốc độ."
25/03/2020(Xem: 11654)
Cuộc đời chẳng biết nói sao Tu hành nghiệp đến đời nào thoát đâu Dẫu cho cuộc sống bể dâu Chuyên tâm trì niệm qua cầu tử sanh Thời nay bệnh tật toàn cầu Xin cho thế giới thoát vòng nạn tai Vô thường là chuyện đổi thay Từ bi là chuyện đêm ngày quán chuyên.
23/03/2020(Xem: 10378)
Chuyện phế hưng mấy thuở Trăng tròn khuyết trên ngàn. Giữa sắc màu dâu bể, Theo điệp khúc thời gian.