Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn qua đời tại Lâm Đồng

23/06/202015:32(Xem: 701)
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn qua đời tại Lâm Đồng

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn qua đời tại Lâm Đồng

Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn, bút hiệu Sao Trên Rừng, qua đời tại nhà sáng 11/6/2020, thọ 83 tuổi.

Linh cữu cố nhà thơ quàn tại nhà riêng ở xã Lộc Châu, Bảo Lộc. Lễ di quan và hỏa táng diễn ra lúc 6h ngày 13/6. Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn trích thơ Nguyễn Đức Sơn để chia buồn: "Vậy là khép lại một hành trình gian nan và nhọc nhằn 'không biết từ đâu ta đến đây/ mang mang trời thẳm đất xanh dày/ lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ/ sống điêu linh rồi chết đọa đày' ".

nguyen duc son
Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn (1937-2020) qua nét vẽ Trần Thế Vĩnh.




Đầu năm nay, khi Nguyễn Đức Sơn nằm bệnh, người thân và giới mộ điệu, Thư viện Huệ Quang ở TP HCM thực hiện tập thơ lấy tên Chút lời mênh mông (Nhà xuất bản Đà Nẵng) - ấn phẩm cuối cùng của thi sĩ. 

Nguyễn Đức Sơn được xếp vào tứ trụ thi ca miền Nam trước đây, bên Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên. Ông sinh năm 1937 tại Ninh Thuận, quê gốc ở Thừa Thiên Huế. 

Từ năm 20 tuổi, Nguyễn Đức Sơn xuất hiện như một hiện tượng kỳ lạ trong làng thơ Sài Gòn. Các tác phẩm của ông ca ngợi tinh thần tự do, yêu đất nước, như Bọt nước (1965), Lời ru (1966), Đêm nguyệt động (1967), Vọng (1972), Mộng du trên đỉnh mùa xuân (1972), Tịnh khẩu (1973)... và ba tập truyện: Cát bụi mệt mỏi (1968), Cái chuồng khỉ (1969), Xóm chuồng ngựa (1971). 

Về tác phẩm của Nguyễn Đức Sơn, nhà văn Bửu Ý từng viết: "Nguyễn Đức Sơn như một con tê giác cứ húc bừa húc bãi về phía trước như có một ngọn lửa đốt thâm tâm. Ông lao về những đích đến nhiều khi không định hướng bởi sự thôi thúc nào đó. Với người, ông cáu kỉnh gây sự, không lý gì đến bạn mà cũng chẳng ngại ngùng gì với thù, nói và viết theo ý riêng mình kiểu của một kẻ quen sống đơn độc trong cách ăn nói cư xử có sự nghiệt ngã phê phán quá đáng. Nhưng với thiên nhiên thì mở lòng ra, thoải mái rất thong dong ở những vùng biển vùng núi của những quá khứ của cuộc sống đã qua của những mơ ước đã có, đã hằng hiện hữu...".

Năm 1979, Nguyễn Đức Sơn đưa gia đình lên ngọn núi Phương Bối, Lâm Đồng để sống một cuộc sống thanh tịnh. Ông nổi tiếng là lão thi sĩ vạn thông vì trồng tới hàng nghìn cây thông trên ngọn đồi Phương Bối.

Tâm Giao
https://vnexpress.net/nha-tho-nguyen-duc-son-qua-doi-4114044.html


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/201720:18(Xem: 2587)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.
20/03/201817:48(Xem: 2861)
AN nhiên tâm không níu kéo TRÚ xứ thường lạc phút giây TỪNG bước thảnh thơi vui sống GIÂY oan chẳng vướng bủa vây .
07/01/201506:47(Xem: 6206)
Mọi người đều thích an vui Ít ai chấp nhận ngậm ngùi khổ đau Vậy thì hãy sống với nhau Thuận hòa tốt đẹp sớm mau thành tài Phát tâm tu phước lâu dài Việc làm giữ đức tương lai rạng ngời
10/08/201808:38(Xem: 2346)
Bạch Thầy, nhìn bức hình chàng thanh niên bán hoa sen ở giữa thành phố Sàigòn, trời nắng nóng, anh mệt và ngồi ngủ gật bên cạnh chiếc xe đap cũ kỷ, con trân trọng và kính quý anh thanh niên này có một tấm lòng đẹp, mang những đoá hoa sen cho mọi người mua dâng Phật .
10/04/201709:04(Xem: 2601)
Chàng kia vốn được nổi danh Một nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều. Vợ đầu: chàng rất thương yêu Vuốt ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi Khi đi đứng, lúc nằm ngồi Cả khi làm lụng chẳng rời bước chân
08/07/201719:12(Xem: 2726)
Một ông quan lớn thời xưa. Giữ vai cố vấn cho vua một vùng , Trên đường đi đến hoàng cung, Cùng vua, quan hội họp chung bữa này
26/01/201916:30(Xem: 1782)
Ngày xưa ở tại nông thôn Có gia đình nọ sống luôn thuận hòa Nuôi hai bò trong trại nhà Lông màu hung đỏ, mượt mà, dịu êm
29/11/201018:29(Xem: 6268)
Anh sẽ hiện ồ anh sẽ hiện Cả rừng cây không ai lên tiếng Bóng tối tràn vũ trụ tan hoang Tiếng thơ kêu trên đầu con kiến
08/09/201519:21(Xem: 4515)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
04/06/201820:46(Xem: 3173)
Ác Mộng (thơ) Nữ Sĩ Tâm Tấn