Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11655)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2021(Xem: 15928)
Sư Phụ Tôi người hiền hoà chất phát Sống một đời giản dị rất bình dân Bất cứ ai dù ở chốn xa gần Khi cần đến Ngài sẵn sàng cứu giúp. Ngài thuộc bậc hàng cao Tăng thạc đức Nhưng lúc nào cũng tỏ hạ khiêm cung Sống giản đơn nhưng sắc thái kiêu hùng Bình thuận tỉnh, đệ huynh đều kính mến. Không phung phí của Đàn na tín thí Từng hạt cơm, hạt đậu cả hạt mè Quần áo thì vài ba bộ che thân. Ngày ba bữa cháo rau cùng tương đậu. Thời khoá biểu Ngài luôn thường nhắc nhở
20/08/2021(Xem: 9644)
Hôm Thầy gọi Điệu lên phòng “Con lo sửa soạn kinh và mõ chuông Chiều nay Phật sự ở Duồng”(địa danh) Thầy trò cất bước lên đường hoá duyên Khai kinh tiên lễ buổi chiều Trưa mai Ngọ cúng tiếp là trai Tăng Thời kinh thí thực cõi âm Quay vào lễ Phật gọi là hoàn kinh. Điệu còn nhỏ, tính lăng xăng Phụ lo cuốn tượng, không quên bánh chè
20/08/2021(Xem: 15431)
Người tu Tịnh Độ luôn nhớ ngày mười ba tháng bảy Vía vị Bồ Tát thương tưởng chúng sanh như mẹ nhớ con (1) Đại Thế Chí bên phải Phật Di Đà ........nguyện cao rộng hơn non Lai ....Danh hiệu Ngài Vô Biên Quang tăng niềm hỷ lạc Vì Trí huệ quang chiếu đến .... ...liền khiến lìa 3 đường ác! (2)
20/08/2021(Xem: 12082)
Ôm lên rồi đặt xuống Buồn rơi rớt ngoài sân Phơi bao điều không muốn Đàn muốn nói lại câm
20/08/2021(Xem: 12806)
Ngày tháng này mấy mươi năm về trước Mẹ tuy đau nhưng hạnh phúc biết bao Lệ hoen mi lòng Mẹ bổng dâng trào Tiếng con khóc chân tay mềm ngoe nguẩy Âm lịch đúng ngày mười hai tháng bảy Mười tháng trường mẹ lo lắng xuyến xao Bào thai nhi con đạp lúc con cào Đau lòng Mẹ nhưng không hề than vãn Tình của Mẹ đối với con vô hạng Vũ trụ này không thể sánh được đâu
20/08/2021(Xem: 13118)
Cha muôn thuở là vầng dương soi sáng Dẫn con đi khi chập chững từng ngày Canh cho con từng giây phút ngủ say Dạy con học điều luân thường đạo lý Trong cuộc sống với bao điều cơ cực Và gian lao khi gặp cảnh cơ hàn Cha chưa hề có một tiếng thở than Mong con lớn trở thành người thành đạt Khi con đến tuổi đôi mươi dõng dạc
20/08/2021(Xem: 15244)
Chim đang hót trên cành hoa điểm tuyết Ánh dương soi loé sáng bảy cầu vòng Tâm lùa về chuyện thuở ấy năm nao Ấu thơ hỡi còn đâu ngày tháng cũ Nhớ cha mẹ với đêm ngày lam lũ Chẳng màng chi gió bụi với thời gian Từ sớm hôm đến lúc ánh trăng tàn Ơn Cha Mẹ con bao giờ trả hết Nơi xứ người lòng con luôn hướng vọng
20/08/2021(Xem: 14579)
Lễ Vu Lan là mùa Hiếu Hạnh Của bao người con Phật ngàn xưa Gương sáng ấy từ Ngài La Bốc Dùng tâm Từ cứu độ mẫu thân. Hỡi những người con chốn dương trần Luôn nghĩ đến công ơn Cha Mẹ Cha dạy ta bao điều đạo lý
20/08/2021(Xem: 8175)
Ngày xưa sống cảnh thiên nhiên Ngày nay sống cảnh đảo điên dối lừa Ngày xưa rừng núi xanh tươi Ngày nay rừng núi tan tành xác xơ Ngày xưa thú sống nên thơ Ngày nay thú sợ con người dã tâm Ngày xưa suối chảy rầm rì Ngày nay suối bị đen xì nhiễm ô
19/08/2021(Xem: 9562)
Mẹ ơi ! Nhớ Mẹ vô cùng ! Giấc mơ ngắn ngủi lạ lùng làm sao Đêm qua trong giấc chiêm bao Chiếc mũ của Mẹ ngày nào nhởn nhơ ...