Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11438)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/08/2023(Xem: 7289)
Cụ bà Tâm Thái đủ phước duyên Ba con xả tục bỏ trần duyên Mẹ già Viên Huệ cận sự nữ Dạy con hộ Pháp nguyện cần chuyên
24/07/2023(Xem: 11268)
Trước giờ Mẹ công phu Thầy xuống phòng thăm Mẹ Xem Mẹ được ngủ ngon? Rồi nghe Mẹ kể chuyện, Kỷ niệm ngày gần xa Câu chuyện bà Sáu Cồ
24/07/2023(Xem: 6316)
Mỗi ngày nghe tiếng chuông ngân Lòng con nhận biết hồng ân Thầy truyền Từ đây con nguyện gắng chuyên Lời chư Phật Tổ nương thuyền qua sông
23/07/2023(Xem: 9117)
Buổi sớm mai thức dậy Cảnh lặng lòng tịnh an Mẹ chú tâm niệm Phật Tiếng Mẹ niệm vang vang
21/07/2023(Xem: 5618)
Bạn đến đón ta nơi cuối đường Nẻo mây sự thế chẳng biên cương Diệt sanh hành chuyển đâu hề dứt Già trẻ luân phiên khó thể lường
18/07/2023(Xem: 10849)
Quỳ dâng lên Đức Phật Thầy đã về đến nơi Trong mùa An Cư này. Cảm động dâng tràn đầy Lòng con Út cho Mẹ và cho cả Quê Hương. Mẹ ngồi yên niệm Phật
13/07/2023(Xem: 11416)
Tự Khúc Đăng Trình (Tuyển tập thơ của Tâm Chơn)
13/07/2023(Xem: 17412)
Chúng tôi thật vinh hạnh và danh dự khi được Giáo sư Nguyễn Bá Chung yêu cầu điểm sách đặc biệt này của một trong những bậc Thầy được tôn kính và ngưỡng mộ nhất ở Việt Nam. Cuốn sách có tên DREAMING THE MOUNTAIN - GIẤC MƠ TRƯỜNG SƠN của Tuệ Sỹ, người mà tôi có nhân duyên lớn được gặp gỡ, học hỏi, nghiên cứu và hân hạnh được đồng hành một số việc với Thầy. Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ,
10/07/2023(Xem: 11264)
Gió đập cửa tùng sân sáng trăng Tâm giao phong cảnh lặng im trong Biết bao thú vị nào ai biết Để mặc sơn tăng vui sáng cùng
30/06/2023(Xem: 8992)
Phụng sự nghĩa là thanh tịnh hóa Hành vi ý nghĩ được thăng hoa Bằng tâm chân thật không tự ngã Bạn đạo nương nhau sống an hòa. Hoan hỷ gieo mầm yêu thương mãi