Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11789)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/10/2018(Xem: 11402)
Việt Nam dáng vóc Việt Nam, Đã vào tim máu muôn màu thiệt thương. Tha phương màu dáng quê nhà, Hồn thu đất Việt dẫu xa nặng tình.
09/10/2018(Xem: 10881)
Mặt trời sắp lặn sau đồi Ngày đêm như gió lần hồi thoáng qua Ta về nhìn lại chính ta Con đường trước mặt còn xa ngút trời.
08/10/2018(Xem: 11730)
Thả bước vân du khắp mọi miền Rao mời tín khách cặp bờ duyên Văn chương kết nối tình liên hữu Pháp kệ san chia đạo thánh hiền
08/10/2018(Xem: 9193)
Kính bạch Thầy, đây là quan điểm của con sau buổi thuyết pháp của HT Minh Tâm chiều qua tại Khóa Tu Bát Quan Trai ở Tu Viện Quảng Đức (7-10-2018) Con viết bài này để tự nhắc nhở mình và chia sẻ với các bạn đạo của mình. Đừng ngộ nhận điều gì mình vừa hiểu Nhớ trong Tâm " Đạo vẫn mãi quá xa " Khởi bước chung đường người cũng giống ta Thôi cùng gắng ...chúng ta đồng sách tấn
08/10/2018(Xem: 9875)
Wake up, Wake up Sư Phụ ơi ! Mặt trời đã lên khỏi chân đồi Con dậy làm việc hồi sáng sớm ( ghi âm ) Nghe tiếng ngáy đều Sư Phụ tôi
08/10/2018(Xem: 13197)
Ô kìa Hoa Nắng đẹp xinh! Bóng in trên Lá hữu tình người ơi Tạo hình năm cánh tuyệt vời Ơi chao kỳ lạ nào lơi mắt nhìn!
08/10/2018(Xem: 18465)
Mây trôi trên mái đầu già Dưới chân nước chảy, mái nhà bám rêu Bên thềm gạch cỗi cột xiêu Lật trang sách cũ mà yêu cuộc đời!
08/10/2018(Xem: 13927)
Ước mơ chi cõi thiên đường Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm Đời thường khuya sớm thâm trầm Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.
05/10/2018(Xem: 11467)
Kính bạch Thầy, hôm nay con viếng thăm một gia đình có người bị nhiễm chất độc da cam tại Xã Suối Trầu, Long Thành, Đồng Nai, Việt Nam. Trong hình con đang bồng một đứa trẻ Việt bị ảnh hưởng chất độc da cam, năm nay đã 33 tuổi rồi nhưng vẫn giống như em bé, tội nghiệp quá, đau lòng quá, nên con viết bài này để chia sẽ với đại chúng.
04/10/2018(Xem: 12161)
Hôm kia cổng mở lại gài Chùa thầy ngan ngát sen lài thiêng liêng Đến thì nhớ, về lại quên Đánh rơi pháp nhũ bên thềm giếng sâu Hôm qua cổng mở trước, sau