Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11611)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2019(Xem: 9926)
Đừng tạo chi quá nhiều điều quy ước, Những phạm trù cùng phương cách tư duy ... Sẽ thành hình và trói buộc hướng đi, Càng làm thêm niềm cô đơn trống vắng .
01/04/2019(Xem: 12533)
"Nhược dĩ sắc kiến ngã Dĩ âm thanh cầu ngã Thị nhân hành tà đạo Bất năng kiến Như Lai" Câu kệ ngôn xưa Tôi đọc mãi, tụng hoài Qua tháng qua năm Tuổi tác chất đầy Mà vẫn không bao giờ thuộc được Tôi đã từng đi tìm ngài Qua nguy nga chùa tháp Tượng đài vàng son
31/03/2019(Xem: 11882)
Trời ươm nắng tuyết đang tan Ngồi đây lặng lẽ lỡ làng khói sương Em ơi, sỏi đá bên đường Có còn yêu mãi ánh dương chiều tà?
30/03/2019(Xem: 14641)
Dưới gốc cây vô ưu Đản sanh thân thanh tịnh Ngọt tiếng chim thư cưu Trời, người cùng ca vịnh.
30/03/2019(Xem: 11487)
Tôi vẫn đợi những đêm xanh khắc khoải Màu xanh xao trong tiếng khóc ven rừng Trong bóng tối hận thù, tha thiết mãi Một vì sao bên khóe miệng rưng rưng.
29/03/2019(Xem: 10346)
Kính bạch Thầy, không hiểu tại sao như có ai nhắc nhở bổng nhiên chỉ một giây thôi con quyết định nghe lại toàn bộ pháp thoại Kinh Đại Bát Niết Bàn của HT Thích Từ Thông gồm 100 giờ mà con đã có từ 6 năm qua , như vậy con đã nghe lại được 6 giờ rồi mà cứ tiếc sao mình mãi phung phí thời gian đã mất ...phải chi !! Nên con có bài thơ này kính dâng Thầy như sự trình pháp. Hạnh phúc thay ...cho ai từng gặp lại ! Chỉ cần một giây, quyết định sáng ngời Mọi thứ quên đi ....pháp thoại tuyệt vời, Lời Chân Sư vang vang .....lời Phật dạy .
28/03/2019(Xem: 8839)
Vẫn hẹn hoa tràn nắng ngập sân, Vườn ươm hạnh phúc rộn duyên trần. Vòng tay ấm áp tình vô tận, Việc phước thanh cao nghĩa sáng ngần.
25/03/2019(Xem: 11046)
"Bát-nhã hội Bát-nhã hội Bát-nhã hội Thỉnh Phật thượng đường Đại chúng đồng văn Bát-nhã âm
23/03/2019(Xem: 12352)
Kính lạy Bồ Tát Quán Thế Âm Kính bạch Thầy, mỗi khi nguy khốn con thường gặp sự giúp đỡ của những quý nhân mà con vẫn thường nghĩ đó là Bồ Tát . Kính dâng Thầy chủ biên và các bạn đọc gần xa bài thơ này như một kinh nghiệm bản thân nhân lễ Vía Xuất Gia của Bồ Tát Quan Âm 19/2/Âm lịch Kỷ Hợi (2019)
22/03/2019(Xem: 11389)
Một khi tử thần đến không thân thích che chở, Chỉ có nghiệp theo mình, Vì thế lo trì giới, Lo làm thiện, tích đức Siêng niệm ân đức Phật Sám hối tam nghiệp tội Thanh tịnh tâm ý mình Không chấp trụ chỗ nào Không hữu cũng không vô Thoát khỏi mọi khổ đau! Nam Mô A Di Đà Phật Brisbane 22/3/2019 Tâm Tịnh