Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 12639)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/05/2019(Xem: 10700)
Ta dừng chân giữa đầm sen Ngát thơm hương đạo Thiêng liêng ngày mùa Góc xa nương bóng sân chùa Trước hoa ai lại hững hờ, vô tâm? Ngắm nhìn
24/05/2019(Xem: 10453)
Hạnh phúc thay … được nghe bài pháp thoại ! Lặng người, rưng rưng khi quá tuyệt hay . Hiểu rõ chi li … giảng sư muốn trình bày, Sao đam mê … thích nghe đi … nghe lại mãi.
22/05/2019(Xem: 20259)
Mấy ngày qua tin tức thật rùng rợn: Một giáo phái lạ giết người đổ đúc bê tông. A Di Đà Phật con xin chia sẻ bài thơ đến với Tăng Ni và Phật tử gần xa. Cơ duyên lớn một đời theo Phật Mong tu hành giữ trọn đức tin Chuyên tâm nổ lực chính mình Con đường giác ngộ hành trình là đây.
21/05/2019(Xem: 10951)
Phật Pháp chuyên tu đẹp cõi lòng Dứt trừ mê vọng ngộ Tánh Không Xuất nhập hoá duyên tuỳ phương tiện Chuyển hoá nhân sinh chốn bụi hồng
17/05/2019(Xem: 18565)
Thuở xưa có một ông vua Quý yêu công chúa mới vừa sinh ra Nên vua mong muốn thiết tha Con mình mau lớn để mà ngắm trông Vua bèn triệu đến hoàng cung Lương y một vị tiếng lừng khắp nơi
15/05/2019(Xem: 10726)
Mấy ngày nay người con Phật thật hoang mang về một bức hình: Một người ngồi ngang hàng với Đức Phật. Nhìn bức hình TT kính cảm tác bài thơ này để trình lên chư Tôn Đức Tăng Ni và Phật tử gần xa. Đấng Toàn Giác cả một đời cứu khổ Mỗi bước đi Ngài chuyển hoá tha nhân Trời và Người đều quy ngưỡng muôn phần Bậc Xuất Trần ngàn nhà qua một bát.
11/05/2019(Xem: 16269)
Cúi đầu đảnh lễ Phật Đản Sinh Cho con ghi dấu phút tư tình Ân thâm giáo pháp con nguyền thỉnh Trí Nhã luôn cầu sáng tỏa vinh.
11/05/2019(Xem: 10772)
Suy cho cùng! Kiếp đời mang phận nổi trôi Nên chi phiêu lãng mù khơi vạn trùng Không danh, không lợi, điên khùng Bữa no, bữa đói lạ lùng nghiệp duyên
10/05/2019(Xem: 11170)
Có đôi lúc ...thèm nghe lời chỉ dạy, Tự lúc nào ....biến thành đứa bé thơ . Cần chăm sóc..... nhiều nỗi sợ vu vơ, Đến ....rồi ...đi ...vì thiếu nhiều tu tập
08/05/2019(Xem: 12752)
Bôn ba khắp nẻo xa gần Dương Cai lãng tử dừng chân chốn này Thành người hầu cận tại đây Cho viên chức nọ ở ngay trong vùng.