Dưới Cội Bóng Râm

20/06/202020:35(Xem: 11608)
Dưới Cội Bóng Râm

nuoc-mac-me-hien
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

 

DOÃN LÊ

 


Me Hien 
DƯỚI CỘI BÓNG RÂM

 

Mẹ vắng, lữ khách tha phương trở lại quê nhà, với bao nhiêu “nỗi cảm niềm thương” người mẹ hiền xưa khôn tìm thấy nữa. May mà làng cũ quê xưa hãy còn đấy mảnh vườn của mẹ.

            Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, trở lại quê nhà, thấy được vườn xưa là như thực thấy mẹ hiền:

Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương

Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa

Vu Lan, hoa nở dậu thưa

Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành

Đây rồi, gốc khế gốc chanh

Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.

Đấy là thơ “Mẹ Quê” của nhà thơ Ngô Cang      

Nhưng khu vườn ấy, hoa thơm quả ngọt ấy và hình tượng người mẹ, dù đích thực là bà mẹ của Ngô Cang, nhưng được khắc họa vào thơ thì đã trở thành bà mẹ chung của mọi người. Ôi! Bao dạn dày mưa nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, biết bao bà mẹ Việt Nam đã từng:

Bàn tay mẹ xới mẹ cào

Hoai hoai gió thổi bên rào mồng tơi.

Chính những người mẹ lam lũ một nắng hai sương, với tình thương con bao la bàng bạc biển đông, những “chuối ba hương những xôi nếp một”, lại thừa năng lực, bản lãnh đạo đức làm người, mẹ đã uốn nắn con nên người:

Một thời,  nhác học ham chơi

Thương con mẹ dạy những lời đằm sâu

Đêm đêm vọng tiếng kinh cầu

Tuy nghèo cơm áo mà giàu nghĩa nhân.

Dạy con một chữ chuyên cần

Hái rau, gánh củi, xoay vần tháng năm.

Không phải mẹ khuyên con tự ti mặc cảm giữ lấy phận nghèo. Mẹ chỉ khuyên dù có nghèo cơm thiếu áo, nhưng hãy sống cho chân chất, cho ra hồn, cho có nghĩa, có nhân. Đừng vì khó khăn, nghèo khổ mà đánh mất đạo lý. Tuy trước mắt cơ cực nhưng chịu khó phấn đấu, chuyên cần chăm chỉ  “hái rau, gánh củi…” thì mình vẫn sống được, vẫn tồn tại được. Đó là những lời thật “đằm” thật “sâu” người mẹ đã khắc dấu ấn vào tâm thức vào trái tim người con.

                        Người con cũng đã chí thú ăn nên làm ra khi biết vâng theo lời bảo ban dạy dỗ của mẹ hiền. Nên hôm nay trở về làng cũ vườn xưa là anh tiếp xúc được ngay với ba hồn chín vía của mẹ, hình ảnh mẹ hiền mồn một, rõ nét trong tâm thức anh. Hai câu cuối của bài thơ Mẹ Quê, Ngô Cang đã nói lên điều ấy.

Con ngồi dưới cội bóng râm

Như nhìn thấy mẹ về thăm mảnh vườn.

                                                                                                                                                                                                                                                                                                      HẠNH PHƯƠNG

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/07/2020(Xem: 10306)
Kính bạch Thầy với điều kiện vừa dưỡng mắt lại được nghe pháp thoại nhiều hơn , hôm nay chỉ một câu trong “ Đại Trí Độ luận “ con đã ngộ ra hoàn cảnh mình “VÔ MINH CHÍNH DO NIỆM KHỞI RỒI TRÚ TRƯỚC “ . Bây giờ con rất an yên lại rồi . Kính dâng Thày bài thơ, HH Phao phương tiện bì bõm lội vào biển Pháp ! Mỗi người mỗi hoàn cảnh hẳn khác nhau ? Biết căn cơ dùng phương tiện dồi trau Cứ tiệm bước đừng bao giờ cầu ...được
09/07/2020(Xem: 9350)
Kính bạch Thày sáng nay khi đi khám mắt lại , bây giờ mới thấy mọi cơ quan trong cơ thể mình đều ảnh hưởng đến tâm ý . Lại thêm nạn đóng cửa biên giới giữa các tiểu bang làm con thêm lo sợ . Kính dâng Thầy bài thơ trong tâm trạng rối bời , khi nghĩ đến nghìn trùng xa cách do bịnh dịch của ngày mai . Kính HH Biên giới giữa tiểu bang từ nay đóng cửa ! Nội địa còn thế ... Hải ngoại đến bao giờ ? Nghìn trùng xa cách ... chợt đến bẩt ngờ Sáu tháng nay, thế giới kiếp tai cộng nghiệp !
05/07/2020(Xem: 10556)
Nhìn thế sự ngẫm lại mình muốn khóc! Suốt đời lận đận ba chữ tham, sân si . Tu tập nhiều năm chẳng đổi thay gì Cốt lõi quên tìm vì mãi mê cành lá !
03/07/2020(Xem: 10399)
Gió qua lá rụng sân chùa, Ngày ngày quét dọn sớm trưa sạch lòng. Sân sạch rồi lá lại rơi, Siêng năng hay quét cũng rồi sạch tâm. Hi Thích Minh Hội Sydney 3/7/2020. KTTTc
03/07/2020(Xem: 11263)
Kỷ Niệm Kỳ Giỗ lần thứ năm Phật Tử Thiện Chơn Tiền Vĩnh Lạc 30 tháng Sáu năm 2020 Rằm tháng Năm năm Canh Tý Cha đã về quê cõi Lạc Bang Vui cùng Pháp lữ sống bình an Sớm mơi hoa đẹp đem dâng Phật Chiều tối hương thơm tự độ thân Trí huệ trau giồi dần sáng tỏa Tâm từ rộng mở khắp truyền lan Khi xưa Đạo hạnh siêng vun bón Phước báu ngày nay thật rõ ràng
03/07/2020(Xem: 10864)
Tạm quên máy móc chen nhau An vui thiền định - nhiệm mầu cõi xuân... Ngày mai trở lại công trường Đem hồn xuân mới góp thương cho đời. *
03/07/2020(Xem: 9178)
Dòng nước trôi lửng lơ dòng nước Quên lái chèo chẳng ngược chẳng xuôi Thuyền không không bến, giữa khơi Khách thiền quên cả chuyện đời buồn vui Quên mưa tuyết đầy vơi khoang lái Cả lạnh băng tế toái lòng người
02/07/2020(Xem: 12790)
Đất Phật con người sống, SẠCH - ĐẸP - AN TÌNH NGƯỜI, Sự sống thuần Tiến Hóa, Không có sự sát sinh. Người không có trộm cắp, Lừa lọc hãm hại người, Vật không cho không lấy, Sống Chánh Mạng , Chánh Nghiệp.
29/06/2020(Xem: 13448)
Con kính dâng tặng bài thơ này chúc mừng Khánh Tuế của Hòa Thượng Phương Trượng chùa Viên Giác- Hannover/Đức. Cầu nguyện Thầy luôn mãi trường khang đem Đạo Vàng dị độ chúng sanh. Nam Mô A Di Đà Phật. Con Diệu Đạo_Phổ Hiền/Pháp. Thời gian ngỡ chậm mà nhanh quá! Năm nay Hòa Thượng Bảy Mươi Hai Nhân Mừng Khánh Tuế của Thầy Xin được dương tán một bài thi ca
29/06/2020(Xem: 12350)
Thưở xưa có vị tu hành Thật là đức hạnh nổi danh vô cùng Thầy tên là sư Chánh Thông Lâu nay muốn kiếm trong vùng rừng thưa