Ông Phật Mũi Đen (Thơ)

18/06/202021:42(Xem: 9690)
Ông Phật Mũi Đen (Thơ)

ÔNG PHẬT MŨI ĐEN

 Buddha

Ni cô quyết chí tu hành

Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha

Nên cô nhờ thợ tạc ra

Một pho tượng Phật thật là uy nghi

Dát thêm vàng, đẹp kể chi

Cô mang tượng Phật luôn đi theo mình.

Nhiều năm lặng lẽ trôi nhanh

Ni cô ôm tượng du hành khắp nơi

Thế rồi một buổi đẹp trời

Cô dừng chân sống trong ngôi đền thờ

Êm đềm, nhỏ bé, nên thơ

Ẩn sâu thôn dã, khuất xa thị thành.

Trong đền tượng Phật xếp quanh

Mỗi bàn một tượng phân ranh rõ ràng

Ni cô cũng đặt tượng vàng

Lên bàn thờ nhỏ giữa hàng đầu tiên

Rồi cô muốn đốt hương lên

Để mà tụng niệm ở bên Phật vàng,

Sợ hương thơm sẽ tràn lan

Bay sang Phật khác nơi bàn kế bên

Cô dùng phễu chụp phía trên

Khiến cho khói chỉ bốc lên một đường

Chui vào ống phễu, thơm lừng

Đến ngay mũi tượng Phật vàng mà thôi.

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi

Một ngày nhìn lại, than ôi dị kỳ!

Khói lên theo ống phễu kia

Làm cho mũi Phật xấu đi mất rồi

Phật vàng mũi lại đen thui!

 

(thi hóa, phỏng theo Black-Nosed Buddha trong tập truyện văn xuôi

101 ZEN STORIES của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

Black-Nosed Buddha

A nun who was searching for enlightenment made a statue of Buddha and covered it with gold leaf. Wherever she ent she carried this golden Buddha with her.

Years passed and, still carrying her Buddha, the nun came to live in a small temple in a country where there were many Buddhas, each one with its own particular shrine.

The nun wished to burn incense before her golden Buddha. Not liking the idea of the perfume straying to others, she devised a funnel through which the smoke would ascend only to her statue. This blackened the nose of the golden Buddha, making it especially ugly.

______________________________________

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/04/2017(Xem: 12253)
Lá biếc nghiêng che dải lụa cong, Xanh tràn núi nhỏ giữa trời không. Chiều thu cửa khép màu mây tím, Tháng hạ trường tan cánh phượng hồng. Em đến duyên xưa lay nỗi nhớ, Ta qua lối cũ hiểu niềm mong. Bờ vai gầy guộc mờ sương khói, Trên đỉnh phù vân thấy chạnh lòng.
07/04/2017(Xem: 10296)
Hương phấn chiều về hoa trắng bay Đời ta trôi dạt tận phương này Vui cùng vui với nguồn tâm đạo Vui tiếng chuông chùa giữa đổi thay .
06/04/2017(Xem: 12469)
Em là nữ xin cứ là người nữ Đừng thèm chi chuyển đổi lại thành nam Miễn hai ta cùng cất bước lên đàng Cùng tu niệm Phật Tánh đâu cũng có .
05/04/2017(Xem: 17874)
Trước bức ảnh được chụp cách đây 80 năm... Ngồi ngắm chân dung thời còn xuân xanh của Mẹ, lúc Người mới tuổi 17, niềm hạnh phúc râm ran, cảm xúc dâng lên mà gõ nhịp ra thơ... Thơ không hết ý, làm sao mà hết được, nên chỉ cần biết rằng mình yêu kính Mẹ vô vàn, và tôn thờ Người đến ngàn kiếp trôi lăn...
05/04/2017(Xem: 10193)
lối về sao rất lạ trong mắt em đường xa tiếng dế kêu ngày hạ lay động mấy dặm hoa
05/04/2017(Xem: 11460)
Vàng bạc giấy tiền đốt tiêu hao Ô nhiễm môi trường khổ biết bao Thà đem cứu giúp người đói khổ Phước đức ân sâu nghĩa đồng bào .
03/04/2017(Xem: 11638)
Ôi ! Tháng tư lòng sao nhớ mãi Nhớ một chiều cất bước ra đi Trên mình chẳng có cái chi Chỉ còn bộ áo lính ghi tên mình .
01/04/2017(Xem: 18463)
Gió đưa câu hát ru chiều Cơn giông thầm lặng đỉnh đèo lưu tên Dòng trôi vui xuống buồn lên Phẳng phiu nghiệp chướng, gập ghềnh duyên may.
31/03/2017(Xem: 11748)
Ta còn chút nắng, chút sương chút hoa lá cỏ, chút vương vấn lòng. Thì đây núi, Thì đây sông Cõi quê hương ấy... Thuở Hồng-Lạc xưa.
30/03/2017(Xem: 25195)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!