Ngại gì đông ? (thơ)

09/06/202013:06(Xem: 9982)
Ngại gì đông ? (thơ)
phathanhdao


Ngại gì Đông !

 
 
Kính gửi Thầy bài thơ tâm trạng sáng nay khi lạnh quá .
Nhớ đến chánh diện Tu viện Quảng Đức, thật khâm phục Quý Thầy ? Kính HH



Bốn giờ khuya sáng một  thời 
Thời tiết bốn độ  lạnh ơi , muốn ...hàng 
Thôi thì tại chỗ  nghiêm trang 
Công phu không Phật, không nhang tự mình 
Nhớ xưa “Vô  tự chân kinh”
Căn cơ còn kém khó mình ngộ khai 
Nhủ thầm từng bước học hoài 
Mỗi ngày kệ cú , lâu dài giải ngôn  
Phương tiện tuỳ chọn pháp môn 
Tịnh, Thiền, khế hợp tuệ  khôn sáng dần 
Ly sanh hỷ lạc lâng lâng, 
Cái lạnh biến mất đâu cần áo da! 
Mùa đông đơn độc tại nhà , 
Phương cách như vậy tạm qua đấy mà ....
Then cài, cửa  đóng ngại ra ...
Hương lòng lan tỏa  ới a , an bình 
 
 Huệ Hương 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41719)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.