Ngôi Nhà Hạt Cải

06/06/202018:23(Xem: 10988)
Ngôi Nhà Hạt Cải

NGÔI NHÀ HẠT CẢI

 

Xưa, thời Phật tại thế, có thôn nữ tên Kisa, Kisa là một phụ nữ thuần  hậu, chất

 phác : thủy chung với chồng, hiếu thuận với cha mẹ, anh em. Thương thay cô lại rơi hửng vào tình trạng hiếm muộn. Lấy chồng, gần mười năm trời, chưa một lần nào được bầu bì thai nghén, khát vọng có một đứa trẻ luôn cháy bỏng trong cô.

 

Cô cũng là một tín nữ thuần thành, đã quy y Tam Bảo, đã nghiêm túc giữ năm  giới đã thọ . Hàng ngày cô nhất nhất cầu trời khấn Phật, mong trời phật xót thương gia hộ cho vợ chồng cô có được mụn con …

 

Thế rồi, cô cũng được như ý : Một đêm mùa xuân, gió trời mát dịu, cô nằm mộng thấy có bà cụ trung niên thanh thoát từ phương xa đi  lại trao tay cho cô một cháu bé.

Năm ấy, cô đã ngoài ba mươi, cô có thai và sinh được một bé trai kháu khĩnh, bụ bẩm, dễ thương …Cô rất mực thương con.

 Cũng như bao người mẹ hiền khác, cô coi cháu bé như trứng như hoa…nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa

Cháu bé vừa đúng tuổi lên ba, vào mùa hạ, tiết trời oi bức, ngột ngạt …cháu bé ngã bịnh… Mới ban đầu hâm hấp nóng mình… trời càng trưa thì cơn nóng sốt càng tăng lên cao, càng dữ dội.. Khuôn mặt em bé tím tái , dã dượi trên tay cô rồi ngất lịm, tắt thở trong vòng tay cô …

Kisa hoảng hốt, trợn trừng hai mắt, khóc thét lên rồi lịm người theo con.

Bà ngoại cháu bé, tuổi già sức yếu, gượng người đỡ Kisa ngồi dậy, an ủi. vuốt ve, dỗ dành cho cô con gái bình tĩnh trở lại …

Lúc tĩnh táo trở lại, người đầu tiên Kisa nghĩ tới là Đức Phật .

Thôn nữ Kisa ôm con vào lòng rồi chạy thẳng tới Tinh xá Kỳ Viên. Vừa thấy Đức Phật đang ngồi thiền dưới bóng cây râm mát trưa hè…Kisa bế cháu bé tới quỳ bên chân Đức Phật, cô vừa bế cháu bé vừa lạy Phật, hai tay cô chạm phải đầu gối Đức Phật đang kiết già… Đức Phật vừa thoáng mở mắt trông thấy Kisa, Kisa liền gào lên kêu khóc:

       Lạy Phật ! Phật  có quyền năng thiêng liêng và lòng từ bi vô hạn, Phật hãy cứu con,giúp cho con của con sống lại …Con chắc chắn Phật có thuốc chữa …

       Với đôi mắt từ hòa vô biên, Đức Phật nhìn Kisa bảo :

        Bây giờ, con hãy đi khắp hang cùng ngõ cụt, thôn ấp làng xã quanh đây xin cho ta một nhúm hạt cải …Với điều kiện những hạt cải ấy xin được từ ngôi nhà xưa nay chưa có ai đã bị chết. Ta sẽ dùng nhúm hạt cải ấy để cứu sống cháu bé nhé…Bây giờ con hãy đi đi , đi tìm cho được nhúm hạt cải ở nhà xưa naychu7a có ngừơi chết nhé …

      Kisa nghe Đức Phật bảo vậy thì cô vội vã lên đường mong tìm cho có hạt cải đem về để Phật cứu con mình …

       Cô lần lượt đi từ nhà tranh qua  nhà ngói, từ túp lều đến nhà to, dinh lớn.

Bước vào bất cứ nhà nào, khi nghe cô hỏi xin hạt cải với điều kiện như vậy thì cô đều nghe những câu trả lời tương tự như nhau :  Nầy cô gái dễ thương ơi ! Gia đình tôi quả thực không giúp cô được, cách nay vài tháng nhà tôi vừa mới mất đứa con trai yêu quý …Nhà khác thì, mẹ tôi vừa mất tháng trước… Đến ngõ nhà kia lại nghe

Nội tôi vừa bỏ chúng tôi mà đi áp tết năm vừa rồi …

        Cô Kisa đã đi từ giữa trưa cho đến tận cuối chiều, khi hoàng hôn sắp ụp xuống khắp thôn làng, nhìn mặt trời khuất dần sau núi, bất giác những tia sáng lóe lên trong đầu óc cô, giữa trái tim cô , cô nhận thức ra rằng : Điều xảy ra cho cô là cái mà tất cả mọi người, tất cả chúng sanh đều bị vướng mắc vào . Sự kiện sống chết đối đãi xưa nay như cặp bài trùng không ai tránh khỏi …

Nhận thức ra điều nầy, cô không còn bi lụy khóc thanh cho thân phận mình, cho đứa con bé bỏng của mình. Cô chôn cất em bé đàng hoàng tử tế, vuncho con nấm mộ đất, thắp cho con nén hương khói hương nghi  ngút cuối trời…Và cô thư thả   bước chân trở lại với ĐứcPhật, đấng minh sư đang an trú tại tinh xá Kỳ Hoàn. Từ đó cô Kisa trở thành một nữ cư sĩ áo trắng, gày đêm tinh tấn tu tập, cầu mong vượt thoát khổ đau sinh tử …

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/10/2015(Xem: 14640)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.
22/10/2015(Xem: 17984)
Khi vừa thức giấc mỗi ngày Bạn ơi hãy nghĩ thân này hôm nay Thật là may mắn lắm thay Vẫn còn tỉnh dậy với đầy niềm vui.
12/10/2015(Xem: 17865)
Thầy đi một sáng mùa thu Trong cơn lốc thổi Vô thường tử sinh
11/10/2015(Xem: 12250)
Có người khách hỏi lão hòa thượng: Pháp sư, con muốn hỏi ngài một vấn đề hơi bất kính một chút có được không ạ? Lão hòa thượng: Xin ông cứ nói! Người khách: Lúc ở nơi dân chúng đông đúc thì ngài ăn chay, vậy khi ở một mình trong phòng ngài có ăn thịt không? Lão hòa thượng hỏi người khách: Ông tự lái xe tới đây phải không? Người khách trả lời: Vâng, đúng ạ! Lão hòa thượng: Khi lái xe cần thắt dây an toàn, xin hỏi ông là ông thắt vì sự an toàn của bản thân hay vì cảnh sát? Nếu như vì bản thân mình thì có hay không có cảnh sát ông sẽ vẫn đều thắt thôi. Người khách: A, Con hiểu rồi!
08/10/2015(Xem: 29949)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 24164)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30585)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 13124)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30643)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20536)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ