Kinh Pháp Cú số 1 đến 10 (bản dịch của HT Thích Minh Châu)

01/06/202010:08(Xem: 27902)
Kinh Pháp Cú số 1 đến 10 (bản dịch của HT Thích Minh Châu)
1-Kinh Phap Cu




Thành Tâm Lễ Kính Thập Phương Thường Trụ Tam Bảo.

Kinh Pháp Cú là một tập hợp những giáo ngôn ngắn gọn nhưng bao hàm cả Tâm thức và nhận thức cho mọi đối tượng hữu duyên với Tam Bảo (khế cơ và khế lý) từng lời khuyên bảo và chỉ bày giá trị giác ngộ, giải thoát từ Đức Phật Thế Tôn Mâu Ni, trong ba trăm trường hợp giáo hóa khác nhau.

Trich từ Tam Tạng Kinh, thì với các câu Pháp Cú gói gọn, đầy đủ nghĩa lý cho sự học hỏi và tu tập trên lộ trình giải thoát và đặc biệt là tương đối dễ nhớ có thể thâm nhập thực nghiệm ngay đời sống hiện tại của hàng thất chúng Như Lai:

Thân như ngọn lá vàng
Bên bờ ranh cõi chết
Tử thần đang đứng đợi
Sao chưa có hành trang

Hãy tự mình thắp đuốc
Bậc trí sớm tinh cần
Trong sạch ly uế nhiễm
Vào Thánh địa nhiệm mầu

Thân như ngọn lá vàng
Bên bờ ranh cõi chết
Tử thần đang đứng đợi
Sao chưa có hành trang?

Hãy biến thành hòn đảo
Nương tựa nơi chính mình.
Tinh cần luôn thanh tịnh
Không trở lại tử sinh

Like a withered leaf are you now Death’s messengers await you You stand at the parting gates
Yet you have made
no provision for your journey

Light the torch for yourself
Strive hard and become wise!
Rid of impurities and cleansed of stainYou shall enter the pure
Abodes

Even now the end draws near
o the presence of death you've fared
Along the path's no place for rest and waybread you have none.

Make an island of yourself
Strive hard and become wise!
Rid of impurities and cleansed of stain
You shall not come again to birth and decay.

Với lời giáo huấn Từ Bi của đấng Giác Ngộ và đã được các vị đại đệ tử sắp xếp thành 423 bài “kệ”, chia ra làm 26 “phẩm” theo như hình thức hiện nay để cho thích hợp với giới độc giả và người tham cứu kinh văn...

Nay con tỳ kheo T. Thông Tuệ xin được thành kính trình bày dưới dạng tranh, thứ tự mỗi câu kinh - từ dịch giả cố HT - Thượng Minh Hạ Châu - tỳ kheo Phước Thái (kệ tụng) - Tịnh Minh (chuyển thơ).

VỚI MONG MUỐN ỨNG DỤNG NGÀY CÀNG HOÀN THIỆN HƠN, RẤT MONG NHẬN ĐƯỢC SỰ ĐÓNG GÓP Ý KIẾN, CHỈ BÀY THÊM TỪ ĐẠI CHÚNG.

 KÍNH NGUYỆN CHƯ TÔN THIỀN ĐỨC HẰNG TUỆ THƯỜNG GIÁC CHIẾU KHẮP MUÔN PHƯƠNG TRÃI TÂM TỪ ĐỘ THA và ĐẠI CHÚNG CÓ CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC, AN VUI, LUÔN SỐNG TỐT ĐỜI, ĐẸP ĐẠO.

Thành kính cúng dường Pháp Bảo

Dưới sự khuyến khích từ chư Tôn Đức Tăng, Ni và chúng con thành kính tri ân TT THÍCH NGUYÊN TẠNG, Tổng Thư Ký, Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất hải ngoại tại Úc Đại Lợi và Tân Tân Lan đã nhiệt tâm hướng dẫn.

Con, Thích Thông Tuệ.



2-Kinh Phap Cu3-Kinh Phap Cu4-Kinh Phap Cu5-Kinh Phap Cu6-Kinh Phap Cu7-Kinh Phap Cu8-Kinh Phap Cu9-Kinh Phap Cu10-Kinh Phap Cu



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 19944)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 22244)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 21326)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 25038)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 21109)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 22765)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 17558)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 17724)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 16203)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 15370)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.