Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

26/05/202013:24(Xem: 13360)
Tiếng Đàn Gieo (Thơ)

 

 TIẾNG ĐÀN GIEO

 hoa_sen (24)

 

Một tiếng đàn gieo tự bấy nay

Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy.

Non sầu đá dựng tình sương khói

Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.

Ý thoáng, chưa phai mùa dĩ vãng

Đêm tàn, còn thức mộng tương lai.

Tà dương bóng ngả hồn cô tịch,

Thế sự miên man chuyện tháng ngày...

 

Chuyện tháng ngày qua, ý những đâu

Bao phen đời lắm nỗi cơ cầu !

Áo cơm đắp đổi tình nhân thế,

Danh lợi tan tành mộng vó câu.

Sương rụng mới hay vầng nguyệt lạnh

Đàn buồn đâu biết phím cung sầu !

Dẫu trăm năm nữa, ngàn năm nữa,

Đạo-Nghĩa nào phai nghĩa nhiệm mầu.

 

 South Dakota (USA), tháng 5/2020.
 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2011(Xem: 11471)
Hồ Gươm nước biếc cảnh tươi xinh, Rặng liễu buông tơ lộng bóng hình
22/03/2011(Xem: 9824)
Thao thức từng đêm nỗi nhớ nhà, Chạnh lòng day dứt những ngày qua
22/03/2011(Xem: 10110)
Đời tu sĩ như mây trời sông nước Sống độc hành với tiếng gọi niềm tin Để yêu thương qua mỗi bước hành trình Nhìn trăng đẹp mà tâm hồn mở rộng
21/03/2011(Xem: 11800)
Xuân về hoa nở rực trời đông, nắng ấm lung linh ửng sắc hồng
20/03/2011(Xem: 22481)
Bôn ba ngoài vạn dặm Cũng chỉ một trăng rằm Bao nhiêu là hố thẳm Xoáy về nốt ruồi đậm
19/03/2011(Xem: 13687)
Tôi tập rỗng lặng Lòng cứ đầy lên bao điều ước Chạm trống không và ngại trắng tay Tôi cố làm thật đầy Loanh quanh có có không không Đời vẫn cạn, tay trắng, trắng hơn Tôi hỏi lòng biển Sao biển không bao giờ cạn Biển trả lời: Hãy biết ban cho
18/03/2011(Xem: 10377)
Dốc tâm làm được nửa bài thơ, Niêm đối phân minh cứ vật vờ
14/03/2011(Xem: 12950)
Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú Không chốn dung thân giữa phong trần Nên đi thỏa thích trời vô định...
14/03/2011(Xem: 24197)
Tôi đi đông chìm trời âm u thung lũng khô nhiều mây chim bay không nổi tôi đi dưới kia sụp đổ núi cấm nổ tôi ra cửu long ca từ Tây Tạng
06/03/2011(Xem: 16171)
Vườn thiền trầm lặng xuyết hoa vân Mây nước thanh thanh vẽ tuyệt ngần Hương thoảng lối thơ, vờn thủy mặc...